webnovel

Y Phẩm Phong Hoa

Hột Khê - thiếu nữ chỉ mới mười chín tuổi đã trở thành sát thủ hàng đầu mà thế giới ngầm vừa nghe danh đã sợ vỡ mật. Trong khi làm nhiệm vụ giải cứu người cộng sự được cô tin tưởng nhất, người luôn nói yêu cô, từng được cô cứu trong lúc làm nhiệm vụ biết bao lần lại vì lợi ích mà phản bội, tàn nhẫn dồn cô vào chỗ chết. Không ngờ cô được sống lại trong thân thể của Nạp Lan Hột Khê – Tam tiểu thư xấu xí, yếu đuối vô năng của phủ Nạp Lan, bị Nhị tỷ của mình bán làm lô nệ. Cô ấy được sinh ra ở đất nước Kim Lăng tôn sùng sức mạnh và tu vi nhưng lại là phế vật không có linh căn, không thể tu luyện. Bằng y thuật cao siêu, thân thủ phi phàm cùng sự trợ giúp của không gian tùy thân và Nam Cung Dục, cô từng bước nâng cao tu vi, gây dựng thế lực cho riêng mình. Nam Cung Dục - Minh Vương điện hạ lãnh khốc trong truyền thuyết, thế lực hùng mạnh, anh tuấn vô song, tu vi thâm sâu khó dò. Lần đầu gặp, hắn đứng trong bóng tối nhìn cô giết chết tất cả những kẻ từng sỉ nhục mình với ánh mắt đầy hứng thú. Hắn từng bước bị tính cách, sự tài hoa hơn người của cô làm say đắm, quyết định cả đời này chỉ có Nạp Lan Hột Khê mới có tư cách trở thành Vương phi của hắn. Liệu trái tim từng bị phản bội của Hột Khê có thể rung động trước sự chân thành của Nam Cung Dục, bên hắn xây dựng cơ đồ, tạo nên những kì tích rung chuyển giới tu chân.

Xiang Si Zi · Kỳ huyễn
Không đủ số lượng người đọc
1820 Chs

Chương 375: Nhà ma bỏ hoang

Biên tập viên: Nguyetmai

Sau khi Hột Khê rời Tế Sinh Đường, không hề dừng bước mà chạy thẳng về ngoại ô phía Đông của thành Yên Kinh.

Trong thành Yên Kinh không thể cưỡi kiếm bay, Hột Khê phải vận toàn bộ khinh công đến mức cao nhất, miễn cưỡng mới đến được ngoại ô phía Đông cách phía Bắc khoảng ba dặm vào đúng giờ Tuất.

Nơi này có một ngọn núi nhỏ không quá nổi bật, phía Đông ngọn núi là một con đường, chỉ là đương lúc đêm khuya, lúc này con đường đã sớm vãn bóng người.

Bên phía Tây ngọn núi có một căn viện trông cực kỳ âm u, cũ nát một cách khác thường.

Trong màn đêm, nhìn từ xa chỉ có thể trông thấy trên cái cổng lớn đen như mực có dán một mảnh giấy ố vàng bị gió thổi bay phấp phới.

Cánh cổng không có bất cứ vật trang trí nào, trên xà ngang cũng không có bảng hiệu, thậm chí một góc mái hiên còn đổ sụp xuống, lộ ra một cái lỗ to bằng nắm tay.

Cả căn viện như hòa vào màn đêm xung quanh, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người khác cảm thấy u ám, rét lạnh.

Chương bị khóa

Hỗ trợ các tác giả và dịch giả yêu thích của bạn trong webnovel.com