Thị Thiếp Gả Thay Mang Thai Bỏ Trốn
Khương Ngọc Chiếu xuất thân nghèo khó. Vì ân nghĩa năm xưa giữa phụ mẫu hai nhà, nàng được đón vào Tướng phủ làm dưỡng nữ. Tuy thân phận thấp kém, nhưng lại sinh ra dung mạo diễm lệ hiếm thấy.
Đúng lúc đích nữ của Tướng phủ nghị thân với Thái tử. Nàng ta bệnh tật yếu ớt, vì vậy trong phủ buộc phải chọn một thị thiếp đi theo vào phủ Thái tử, hầu hạ Thái tử và sinh con nối dõi.
Dưỡng tỷ Lâm Thanh Y cố ý chọn Khương Ngọc Chiếu.
Thái tử Tiêu Chấp phong tư như lan như ngọc, tính tình thanh lãnh. Từ trước đến nay chỉ mải mê chính vụ, không gần nữ sắc. Sau khi thành hôn với Thái tử phi, hai người tình cảm rất tốt, trong mắt hắn dường như không còn ai khác.
Còn Khương Ngọc Chiếu là vị thị thiếp trên danh nghĩa kia, hắn thậm chí chưa từng liếc nhìn lấy một lần.
Khương Ngọc Chiếu vốn nghĩ thân thể dưỡng tỷ chỉ cần vài tháng là có thể điều dưỡng khỏe lại. Khi ấy nàng sẽ xin rời phủ, rồi gả cho người lang quân mà mình thầm thương.
Nhưng nào ngờ, trong một buổi dạ yến, Thái tử bị hạ dược trong rượu. Thái tử phi thân thể yếu ớt không thể hầu hạ, hắn bất đắc dĩ phá cửa phòng nàng…
Một đêm hoang đường trôi qua.
Sáng hôm sau, Thái tử dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc nàng. Thái giám bên cạnh đưa tới bát thuốc tránh thai.
Hắn lạnh nhạt nói: “Chuyện đêm qua chỉ là ngoài ý muốn. Đừng vọng tưởng gì khác, cứ xem như chưa từng xảy ra.”
Khương Ngọc Chiếu cúi mắt đáp lời.
Từ đó về sau, trong viện nàng thường xuyên xuất hiện bóng dáng Thái tử. Nhưng giữa hai người, ngoài sự thân cận trên giường, lại không có lấy nửa phần ấm áp.
Thậm chí nàng còn tận mắt nhìn thấy chiếc túi thơm mình thêu tặng để tạ ơn Thái tử lại được treo bên hông người hầu cận của hắn.
Khương Ngọc Chiếu không muốn tiếp tục sống như vậy.
Vì thế chẳng bao lâu sau, đúng ngày nàng bị phát hiện đã mang thai, một trận hỏa hoạn bất ngờ thiêu rụi căn phòng hẻo lánh trong hậu viện. Thị thiếp họ Khương trong Thái tử phủ cùng đứa bé trong bụng đều bị thiêu đến không còn xương cốt.
Cùng lúc đó, bên cạnh vị tướng quân trấn giữ biên quan lại xuất hiện thêm một “muội muội” dung mạo xinh đẹp.
…
Thái tử từ trước đã biết Khương Ngọc Chiếu vì muốn vào phủ mà dùng không ít thủ đoạn. Trong mắt hắn, nàng là người mượn ân báo đáp, tâm cơ sâu nặng.
Cho nên dù sau khi vào phủ nàng luôn lạnh nhạt, thậm chí nhiều lần tỏ ra chống đối hắn, hắn cũng chỉ cho rằng đó là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt.
Không ngờ nàng sớm đã có người trong lòng, mà người ấy lại chính là huynh đệ thân thiết của hắn.
Hắn đang định tìm nàng hỏi cho rõ, nào ngờ một trận hỏa hoạn đã nuốt chửng nàng cùng đứa bé trong bụng. Từ đó, hậu viện Thái tử phủ cũng không còn thị thiếp họ Khương nữa.
Mãi đến sau này, trong một buổi cung yến.
Hắn tận mắt nhìn thấy người vốn nên chết trong biển lửa kia lại ung dung mỉm cười ngồi đó, mang thân phận muội muội của tướng quân, thân mật trò chuyện với chính vị huynh đệ thân thiết của hắn về chuyện nghị hôn.
Trước mặt bao người, vị Thái tử vốn nổi tiếng thanh lãnh tự phụ lần đầu mất đi bình tĩnh. Chiếc chén trà trong tay hắn bỗng vỡ vụn.
Khi xung quanh không còn ai, hắn dồn nàng vào góc tường, khóe mắt đỏ lên: “A Ngọc… nàng đang mang cốt nhục của cô, còn muốn gả cho người khác?”
Nhưng Khương Ngọc Chiếu chỉ lặng lẽ ngước mắt nhìn hắn, khẽ cười: “Điện hạ, chuyện năm đó chỉ là ngoài ý muốn. Đừng mong cầu gì khác… cứ coi như chưa từng xảy ra.”
Nàng đem từng lời hắn đã nói năm xưa… trả lại nguyên vẹn cho hắn.
Cả đời này, lần đầu tiên Thái tử sinh ra nỗi hối hận sâu sắc.