Trời Đất Cũng Thấy Nhiều Biệt Ly
Năm tháng dài đằng đẵng, trời đất tựa vô tình, nhưng kỳ thực, chúng cũng đang nhìn lấy chúng sinh, đồng thời không ngừng dùng cách của chính mình, an ủi sưởi ấm tâm can của vạn vật.
Như xuân có trăm hoa đua nở, hạ gió mát ôn hoà, thu lá rụng về cội, đông có lông ngỗng trắng.
Cũng như khi có người khóc rống trong bi ai, trời không biết làm sao, liền sẽ hạ xuống một đợt mưa to, cộng hưởng nỗi sầu đau của mỗi người, cuốn trôi đi tất cả nước mắt, để rồi lúc mây mù tan đi, một mảnh quang minh xuất hiện.
Có câu, "vô xảo không thành thư", ý bảo không có trùng hợp sao thành sách.
Thế gian muôn loài giao hòa với trời đất, chuyện "trùng hợp" như thế, liền không sao mà kể xiết.
Vì vậy, những câu chuyện, cũng từ đó mà được sinh ra.
Nhưng theo đôi với những câu chuyện đầy sắc màu, rực rỡ ấy, lại có biết bao kết cục không thể khiến người thỏa lòng?
Trời mênh mông, đất rộng lớn, đã chứng kiến cảnh tượng vật đổi sao dời, người sinh lão bệnh tử, thú chim ra đi lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Càng là thấy được nhiều, càng là không thể thỏa lòng.
Bọn hắn không vui.
Chỉ là, dù không vui, thì sao chứ?
Trời đất không phải người, cũng không phải chim bay trên trời, cá lặn dưới nước.
Bọn họ không nên can thiệp.
Cho nên cứ thế, lẩm bẩm ly biệt.
...
Lưu ý: truyện phân ra nhiều câu chuyện, đôi khi đến cả thế giới quan cũng sẽ khác rất nhiều, cho nên nếu muốn xem một mạch truyện trọn vẹn, một nhân vật chính xuyên suốt thì không nên xem.
Với lại, tác giả là một người viết rất tùy hứng, ít sửa chữa, nên có thể nhiều đoạn sẽ vụng về, nếu cảm thấy dị ứng, tác giả cũng hết cách.