webnovel

Love sick the series

Tác giả: MaRia1001999
LGBT+
Hoàn thành · 38K Lượt xem
  • 13 ch
    Nội dung
  • số lượng người đọc
  • NO.200+
    HỖ TRỢ
Tóm tắt

Câu chuyện kể về hai chàng trai học sinh trung học 17 tuổi đã rơi vào tình yêu sau một thỏa thuận mang họ đến gần nhau hơn. Pun và Aim yêu nhau nhưng bố cậu lại muốn cậu hẹn hò với con gái của một người bạn. Pang, em gái của Pun lại là một hủ nữ. Pun cố gắng thuyết phục em gái tin rằng mình có một người bạn trai để cô nói giúp với bố chuyện mình không thể hẹn hò với cô gái kia. Vì vậy, Pun đã yêu cầu Noh giả vờ làm bạn trai của mình. Đổi lại, cậu phải giúp Noh gây quỹ cho câu lạc bộ âm nhạc. Mặc dù câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là Pun và Noh nhưng đồng thời cũng đề cập đến các vấn đề mà giới teen thường gặp phải, chẳng hạn như áp lực từ bạn bè, giàu và nghèo, sự cạnh tranh, các mối quan hệ và những vấn đề bạo lực...

Chapter 1giới thiệu

Chap 1 : BEGINS

" No ! Cái khỉ gì đã khiến ngân quỹ còn có từng này thế này ?" Quả giọng như bom tạ của Aom đập phát vào mặt tôi khi tôi chỉ mới bước vào. Tôi mới chạm chân vào phòng sinh hoạt Câu lạc bộ chưa nổi 1 giây, mà đống giấy tờ khó ưa kia đã sẵn sàng làm tôi rối tung.

Lông mày tôi nhăn tít lại khi đọc chi tiết tập ngân quỹ ( Aom đáng yêu phong độ đã ném nó vào mặt tôi đó ). Chắc chắn là tôi đã xin 25.000 bath để mua cho CLB một cái trống mới thay cho cái trống trước đó đã rách nát quá rồi.

Sao trong này chỉ ghi có 5.000 bath ? Còn 20.000 nữa bay bố nó đi đâu mất rồi ?

" Shit... Một lúc nữa là người ta gửi hóa đơn thanh toán mua trống đến rồi. Bây giờ chúng ta phải làm gì để có tiền đây ? Ra ngoài đường ăn xin à ? Hay gì?".

Đồng chí Aom vẫn đang cằn nhằn đi cằn nhằn lại mãi không chán. Còn các thành viên thì đang ngồi mà mặt nom căng thẳng lắm. Với cương vị là chủ tịch CLB, tui phải làm sao bây giờ ? " Tao sẽ quay lại ngay" Tiếng giày của tôi vang lên khi tôi chạy đến dãy nhà văn phòng chính. Chỉ sợ là hết giờ hành chính vì cũng đã muộn rồi. Đầu óc tôi rối bời. Không thể hiểu nổi sao lại có chuyện như vậy nữa. Và e là, với chức vị là Chủ tịch CLB,thì tôi có hơi yếu kém. (T.T) Cmn ! Mình nhầm lẫn lúc nào nhỉ ? Chắc chắn là tôi đã xin đủ số tiền cần dùng rồi. Và cũng chắc chắn là tôi đã đặt đúng địa chỉ giao hàng trống. Sao họ dám cắt giảm ngân quỹ như vậy chứ ? Bingo ! Được lắm, Phòng hội học sinh vẫn mở. Hi vọng là

mình sẽ gặp được người giải quyết được chuyện này.

" Mình là đại diện của CLB Âm nhạc. Cậu có thể kiểm tra lại giúp mình số liệu ngân quỹ không ? Hình như có nhầm lẫn gì đó rồi !" Mới đầu còn tưởng là tôi kêu vô ích rồi chứ. Nhưng không hề, có một cậu bạn đang đứng ở giữa văn phòng.Pun Phumipat. Thư kí của Hội học sinh với 2 năm kinh nghiệm. Học cùng khối với tôi ( nhưng mà không có thân lắm đâu).

May thiệt. Tên này chắc sẽ giúp được mình đây.

" Pun, cậu kiểm tra lại quỹ CLB giúp tôi với ? Đi mà ? Đi nè ~ Nha. Năn nỉ đấy. Mất tiêu 20.000bath rồi. Tôi sắp phát điên rồi nè." Tôi là tôi quyết định lợi dụng tình bạn ( không lấy làm thân lắm) này.

Mới đầu thì cậu ấy có vẻ hơi giật mình khi thấy tôi. Nhưng rồi xong cũng vui vẻ đi lấy mấy tập tài liệu để kiểm tra giúp, tốt bụng ghê.

" Một giây thôi, No." Đợi hả ? Ok đợi liền nè.

Tôi cứ đứng đó nhìn Pun lật lật mấy tờ giấy. Ước gì câu đầu tiên cậu ấy nói sẽ là, " Oh yeah, tại bọn tui nhầm đấy", không thì, " Chỗ tiền còn lại sẽ được chuyển đến vào tuần sau nha", nói chung là đại loại thế. Nhưng mà hi vọng nhỏ nhoi bé bỏng lắm, vì Hội học sinh hiếm khi sai sót ( Đặc biệt là còn có bạn Pun thân mến kia lúc nào cũng kiểm tra rất rất cẩn thận nữa.Thêm nữa, chưa từng có tiền lệ sẽ đưa thêm tiền quỹ như thế bao giờ cả.

" Bọn tôi không nhầm đâu, viết cả ở đây rồi này, nhìn đi No." Pun đã nói ra những lời tôi không muốn nghe nhất. Rồi cậu ấy đưa quyển sổ ghi cho tôi. Mặc dù chữ chỉ nhỏ tin hin thôi, nhưng con số 5.000 được viết rất nắn nót đập vào mắt tôi. Đầu óc tôi thật muốn quay cuồng.

" Sao lại có thể th�� được ?"

" Cậu không đi hôm họp để phát ngân quỹ đúng không ? Hôm đấy cậu nhờ ai đi ?" Từng câu hỏi của Pun khiến tôi dần dần nghĩ lại. Thôi xong, nhớ rồi. Họp phát ngân quỹ cho CLB và các nhóm hoạt động khác của trường được tổ chức hàng năm. Hôm đấy, bà ngoại bị ốm nên cả nhà đã về thăm bà ở Petchburi. Thế nên là, người đi thay mình hôm đó...

Thằng chết dẫm Ngoi !*

Tên thật của nó là Ngaw. Nhưng một lần tôi uống say nên đã gọi nó là Ngoi ( Tên nào cũng xấu như nhau). Ngaw cũng thuộc CLB. Hôm đó, chúng tôi chọn cách bốc thăm, phải thằng nào là thằng đấy đi. Và Ngaw chính là thằng bất hạnh đó, bởi vì chẳng ai muốn đi cả. Cuộc họp kéo dài liền tù tì 12 tiếng đồng hồ. Dễ oải lắm. Nhưng tại sao thằng ăn hại Ngoi lại làm vậy ?!

" Hôm đấy tôi cũng có ở đó. P' Aun của CLB Văn hóa Thái Lan đòi cắt giảm quỹ của bọn cậu bằng được, vì nếu không thì CLB của cậu ấy sẽ bị cắt. Ngaw không dám nói lại P' Aun nên ngồi im thin thít à. Và kết quả là, cậu thấy đó, CLB của cậu còn có 5.000bath thôi. Tôi cũng khó xử lắm và chắc là cậu cũng thế nhỉ."

" Chả thế thì sao . Bây giờ tôi phải làm gì đây ?!" Tôi bắt đầu rên rỉ ,kêu gào trong lòng, bởi vì ngoài kêu ra thì hoàn toàn không biết phải làm sao. Trong khi đó, bầu không khí trong phòng tĩnh lặng lại.

Sổ ghi chép bị vứt xuống bàn ngay khi Pun định nói gì đó.

" Thực ra thì tôi có cách..."

" Nói luôn, Pun. Nói cho tui biết đi. Làm gì tui cũng làm hết !" Cơ hội đây rồi,tôi ngu gì mà bỏ qua nó chứ. Tôi nhìn say- đắm cậu bạn không-lấy-làm-thân-lắm, chờ đợi câu trả lời.

L��c đó, tôi đã không thấy được ánh mắt kì lạ của cậu ấy khi nhìn tôi. Nếu tôi mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, có đánh chết tôi cũng không nói những lời vừa rồi với Pun.

" No, làm người yêu tôi nhé ?"

**************************************************

(*Ngoi :có nghĩa là yếu kém, bất lực )

[ Hết Chap1]

Bạn cũng có thể thích

Tharntype the Series

Type "Tao ghét gay" Tôi liên tục nói điều này với mọi người xung quanh, từ lúc tôi chỉ là thằng nhóc học cấp 2 cho đến tận bây giờ - khi tôi đã bước chân vào đại học. Gay là thứ duy nhất tôi ghét. Cực kì ghét!!! Tôi không hiểu nổi tại sao, những "người đó" cứ luôn tới tiếp cận tôi. Kể cả hiện tại, khi tôi đã bước qua nửa cái tuổi 18 rồi, nhưng tôi vẫn không thể tránh xa được bọn họ. Mẹ nó! Thậm chí ngay lúc này, ngay lúc chúng ta đang nói về nó, tôi vẫn bị tụi đó chọc giận đây. Có chuyện quỷ quái gì với đầu óc tụi nó vậy? Mấy người có bị gì không hả? Họ luôn thích sờ mó cánh tay của tôi... Mấy người không thể để cho tay của tôi được yên à? Tôi nên ngừng nói xấu tụi đó nếu không tôi sẽ bị coi là một chàng trai có trái tim hẹp hòi mất. Nhưng má nó! Tôi thật sự ghét bọn gay. Dĩ nhiên, tất cả bạn bè là gay của tôi đều biết rõ về điều này nên họ chẳng bao giờ tới gần tôi cả, hoặc tốt hơn hết là cứ giấu luôn giới tính của họ đi với tôi nếu không muốn bị tôi sút một phát bay xa. Tôi biết làm sao được đây? Chỉ đơn giản là tôi ghét thôi. Bây giờ tôi vào đại học rồi. Tôi đã năn nỉ bố tôi cho tôi tự thuê một căn hộ để tiện cho việc học. Cuộc sống của tôi sẽ tuyệt vời biết bao nếu tôi có thể tự mình chọn bạn cùng phòng. Và tôi còn có thể rủ rê vài cô gái về ngủ lại bất kì lúc nào tôi muốn. Mèng ơi! Đây chính là thiên đường rồi còn gì. Nhưng bố tôi đã nhanh chóng dập tắt mộng đẹp của tôi. Ông nói: "Con đúng là đứa công tử bột! Con nên vào sống trong kí túc xá của trường để học được cách sinh hoạt với mọi người xung quanh và làm quen được nhiều bạn mới đi. Không nên chỉ chơi với bạn bè cùng chuyên ngành. Phải kết giao... con hiểu không? Kết giao đó? Nếu như con có thể vượt qua năm nhất của mình ở kí túc xá, thì chúng ta có thể bàn bạc lại về vấn đề này vào năm sau." Đấy, buồn rầu quá mà. Bố yêu cầu tôi phải dọn vào sống trong kí túc xá ít nhất một năm. Vậy được thôi! Tôi sẽ nghe lời ông, tôi có thể xin ông cho dọn ra ngoài vào năm sau. Thế nhưng... Bạn cùng phòng của tôi sẽ là ai đây? Và hóa ra...

MaRia1001999 · LGBT+
Không đủ số lượng người đọc
15 Chs

số lượng người đọc

  • Đánh giá xếp hạng tổng thể
  • Chất lượng bài viết
  • Cập nhật độ ổn định
  • Phát triển câu chuyện
  • Thiết kế nhân vật
  • Bối cảnh thế giới
Các đánh giá
đã thích
Mới nhất

HỖ TRỢ