Sau khi ngủ dậy, Lâm Châu phát hiện mình sống trong thế giới giống hệt thế giới trước kia mà cậu sống trừ sự xuất hiện của những sinh vật đặc biệt - Pokemon. Bất chấp sự khuyên ngăn của mọi người, Lâm Châu đã nhặt và thu nhận Cáo Lửa – một con Pokemon có khiếm khuyết bẩm sinh, bị coi là “vô dụng”, chăm sóc nó vô cùng cẩn thận, chu đáo. Nhưng không ngờ Cáo Lửa của cậu lực tương tác với hệ Lửa kém nhưng lại có siêu năng lực hệ Siêu Linh vô cùng mạnh, đặc biệt còn sở hữu chiêu thức chỉ có trong truyền thuyết: Dự báo tương lai. Chiêu thức này đặc biệt hữu dụng trong việc kiếm tiền mua bí ngọc và đồ dùng cho Cáo Lửa. Lâm Châu đi làm thêm tại Cửu Nguyệt Ốc và được bà chủ truyền cho một số công thức chế tạo viên năng lượng cho Pokemon. Sau đó, cậu gặp Từ Trạch Tiến - tên tội phạm truy nã mà Liên Minh Pokemon hiện đang truy đuổi và suýt mất mạng dưới tay hắn. Trong cuộc thi Xé Bảng Tên Pokemon, để bảo vệ chị gái Lâm Lam, Lâm Châu đã liều mình hạ gục hắn. Nhận thấy thực lực của Lâm Châu và cậu bạn Lưu Lạc, Vương Hoa Thần mời họ vào đội tuyển Pokemon của trường tham gia đấu giải cấp thành phố. Lâm Châu và Cáo Lửa đã cùng nhau nỗ lực luyện tập, nâng cao năng lực thực chiến, tiến gần đến giấc mơ trở thành huấn luyện viên.
I’ve read all 352 chapters so far and I no longer have the same interest in this story as I did at the start. The start was very interesting even if Rio was in some ways WORSE than the trainers who abandoned their pokemon. It would be different if Rio actions were out of actual kindness or genuine but they aren’t. He fakes an injury and lies to charmander, putting on a show and spouting words just to boost his friendship rating. He manipulates the pokemon he wants to obtain and is even called out on it by gengar. Add to the fact that out of all the pokemon he has the only ones that were ACTUALLY abandoned are Charmander, Munchlax and Mankey. Out of those the only one he even really uses anymore is Charmander. At this point in the story he is just basically legendary collecting.