Chú À, Tôi Không Muốn Thích Chú Nữa Tại Sao Chú Không Buông
Cô từng vì hắn mà đem hết lòng thành kính ra đánh cược, đổi lại chỉ nhận dược ánh mắt ghê tởm đến thấu xương. Cố Mặc Hàn, ông trời cho cô một cơ hội trải nghiệm ác mộng, chính là để nhìn thấu đoạn nghiệt duyên.
Thẩm Mộng Dao nhận ra mình ấy vậy mà chỉ là một nữ phụ si tình đến ngu ngốc. Đem lòng yêu chính người chú nuôi cao cao tại thượng Cố Mặc Hàn, cô chấp nhận nhẫn nhịn, tự ti hạ thấp bản thân chỉ để đổi lấy một ánh nhìn dịu dàng giả tạo từ hắn. Để rồi kết cục bi thảm rơi xuống: bị chính người thân duy nhất ruồng bỏ, bị người đời khinh rẻ, trơ mắt nhìn hắn hạnh phúc bên bạch nguyệt quang Tô Nguyệt, đến chết vẫn không nhận được một chút thương hại.
Có lẽ là được trọng sinh trở về đúng đêm định mệnh trước khi mọi bão tố ập đến, Thẩm Mộng Dao hoàn toàn chết tâm.
Cơn ác mộng kia đã đánh thức một tâm hồn từng rách nát. Nhìn người đàn ông đứng trước mặt dùng lời lẽ tàn nhẫn nhất để sỉ nhục, cắt đứt quan hệ và xua đuổi cô, Thẩm Mộng Dao không còn khóc lóc, không còn van xin, thậm chí khóe môi còn vẽ nên một nụ cười thản nhiên đến cực điểm.
Buông bỏ chấp niệm, hóa ra thế giới lại nhẹ nhàng đến thế.
Cô chủ động dọn đồ rời khỏi tầm mắt của hắn, trả lại sự trong sạch cho "gia phong" nhà họ Cố, tự do tự tại bước đi không một chút vương vấn. Thế nhưng, kẻ từng mở miệng ghét bỏ, từng đẩy cô ra xa đến tận cùng lại bắt đầu hoảng loạn.
Khi Thẩm Mộng Dao không còn nhìn hắn bằng ánh mắt dựa dẫm, khi cô quay lưng bước đi với một phong thái kiêu hãnh và lạnh lùng đến lạ, lồng ngực Cố Mặc Hàn bỗng trống rỗng một mảng.
Ban đầu chỉ là sự khó chịu khi con mồi thoát khỏi tầm kiểm soát, dần dà biến thành nỗi cào xé tâm can không lối thoát. Hắn phát hiện ra bạch nguyệt quang mà hắn từng bảo vệ hóa ra chỉ là một kẻ tâm cơ độc ác, còn người con gái bị hắn ruồng rẫy mới chính là sinh mạng duy nhất khắc sâu vào linh hồn hắn.
Nhưng lúc này đây, ánh mắt Thẩm Mộng Dao dành cho hắn chỉ còn lại sự tĩnh lặng như nước mặt hồ mùa đông phẳng lặng, hững hờ vô cảm đến lạ.
“Cố Mặc Hàn, chú nói đúng, tôi mọi thứ vĩnh viễn không thể vượt qua. Bây giờ... tôi trả lại hết cho chú.”
Đêm mưa lạnh giá, người đàn ông từng cao ngạo lạnh lùng ấy lại quỳ sụp xuống trước cửa phòng cô, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay run rẩy ôm lấy gấu váy của người phụ nữ hắn từng khinh miệt, giọng khản đặc cầu xin trong tuyệt vọng:
“Mộng Dao... xin em, quay đầu nhìn tôi một chút thôi. Em muốn mạng của tôi cũng được, đừng rời xa tôi...”
Tiểu_Uyển_Uyển99 · Urban