webnovel

暖风不及你情深

Quý Noãn bị hạ thuốc độc, trước khi chết, cô mơ hồ nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn đến trước cửa phòng giam, người ấy không phải ai khác, chính là Mặc Cảnh Thâm – người chồng mà mười năm trước cô đã từng dùng cái chết để ép ly hôn. Khi tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện bản thân đã xuyên về mười năm trước, khi ấy cô vẫn là bà Mặc – là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hải Thành, kiêu ngạo, cá tính, coi thường người khác và đặc biệt căm ghét cuộc liên hôn giữa hai nhà Mặc – Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.

Emerald Smiles · Urban
Zu wenig Bewertungen
1335 Chs

Chương 515: Cô mặc quần ngủ của anh thì có gì mà đắc ý chứ…

Redakteur: Nguyetmai

Lúc được bế đến cạnh bàn ăn, Quý Noãn nhìn những món ăn rõ ràng là được đưa tới từ khách sạn nào đó.

Quý Noãn: "Không phải tôi bị thương sao? Có thể ăn đồ nhiều dầu vậy ư?"

Anh đặt cô lên ghế: "Toàn là đồ chay, đâu có nhiều dầu như vậy."

Quý Noãn không nói nữa, chỉ gắng sức kéo vạt áo sơ mi trên người xuống, cố gắng che bớt đùi mình. Lúc anh thoáng thấy động tác này của cô, mặt cô vẫn tỉnh bơ như không, nhưng dù sao trong lòng vẫn có những vấn đề nghĩ mãi không ra. Cô vừa cầm đũa vừa hỏi: "Đúng rồi, cái chết của Tô Tri Lam có phải có liên quan tới anh không…"

"Ăn cơm đi."

Quý Noãn: "…"

Cô lại nhìn anh, đúng là đói bụng thật, dù thế nào cũng phải ăn cơm, có gì cần hỏi cũng không vội. Thế là cô bắt đầu cầm đũa lên ăn, nhưng mỗi món cô đều chỉ ăn một ít. Tuy những món này nhìn rất ngon, hơn nữa lúc mới ăn cũng rất thơm, nhưng có lẽ vì cô mới tỉnh dậy nên thật sự không ăn được nhiều. Cô ăn một hồi liền cảm thấy ngấy.

Gesperrtes Kapitel

Unterstützen Sie Ihre Lieblingsautoren und -übersetzer bei webnovel.com