webnovel

34+35+36

Chap này theo lời kể của Phana."Tóm lại chỗ mà chúng ta gây quỹ là khu vực lối vào phiên chợ nhé, ok? Mọi người phải cố gắng nhé, chúng ta không có nhiều thời gian. Và quan trọng là...". Trưởng nhóm, người có điểm số cao chót vót đưa ánh mắt của cô ấy về phía tụi tôi "Kit, Beam và nhất là... Pha, 3 người này phải đi. Đợt kêu gọi gây quỹ vừa rồi thì không chịu đi, không biết là đi làm cái gì. Đợt này phải đi đó, mấy cô gái mới chịu tới quyên góp nhiều một chút, ok?".Tôi đảo mắt lên trời một cách chán nản. Bình thường nhiệm vụ của tôi là ở hậu phương của dự án này, không phải lên tiền tuyến như vậy. Hết sạch luôn! Buổi hẹn hò tươi đẹp, sang trọng mà tôi suy nghĩ suốt tiết học của ngày hôm nay rằng sẽ đưa Yo đi ăn lẩu... hết sạch..Mấy đứa bạn tụi ai n��y tôi cũng chả biết là bị cái quái gì. Thằng Kit bấm điện thoại cả ngày trời, có người gửi tin cho nó không ngừng nghỉ. Hình như nó làm vẻ mặt thấy phiền đó, nhưng thực tế thì nó trả lời lại quá trời. Thành ra nói chuyện dong dài với nhau luôn rồi. Mặc dù nó nói rằng đừng gửi tin qua nữa, phiền phức nhưng nó lại trả lời liên tục.Thấy được lờ mờ tên của người gửi tới... Moong Ming cái gì gì đó... Hờ hờ, kì này bạn tôi chắc là xong với dân khoa Kỹ thuật rồi..Đứa còn lại... Tôi không biết rằng nó đi ăn tổ ong ở đâu về, bực mình dữ dội từ sáng cho tới chiều. Bực mình tới nỗi tôi và Kit không dám đụng vào. Nó chề môi với với cái điện thoại rồi ném cho thằng Kit, nói là đem nó tránh xa tao... Thấy thoáng qua có mấy cuộc gọi nhỡ đó, không biết nữa.Rột cuộc 2 đứa n�� có gây chuyện gì không vậy? Tại sao lại bị quấy rầy tới cỡ này?."Hey... Beam! Mày chịu nổi không vậy?". Tôi nắm lấy cánh tay đứa bạn. Nó đi tư thế là lạ, hơn nữa khều một chút thôi nó cũng có thể té được. "Đi làm cái khỉ gì về vậy? Tập thể dục sai tư thế hả?""Chắc vậy.". Nó nói cho qua với giọng cứng nhắc."Nghe nói là đi nhậu với tụi thằng Forth mà, không rủ gì hết thằng quần.". Kit làm ầm lên. Sau đó thằng Beam nó bực mình hơn trước nữa... Tôi và Kit nhìn mặt nhau với sự khó hiểu. Cho tới khi tụi tôi ôm đống Future Board của dự án 'Chia sẻ yêu thương cho em nhỏ', là dự án mà chúng tôi sắp làm, ra trước khoa, và tôi thấy người mặc áo thực tập kỹ thuật màu xanh dương từ xa.Nó đi về hướng này ngay khi thấy tụi tôi... Tôi nheo mắt nhìn nó một cách bắt bẻ. Thằng Forth tới làm gì ở khu này vậy?."Ê, Forth! Chào...". Kit đang chuẩn bị chào hỏi Nam khôi khoa Kỹ thuật năm tôi, nhưng thằng đó nó không thèm để ý hay là không nghe thấy không biết nữa. Nó xông thẳng tới chỗ bạn tôi ở phía còn lại ngang xương luôn..Thằng Beam...."Không bắt máy gì hết vậy.""Tao đang học.". Beam cố gắng bỏ đi."Ít ra thì cũng trả lời chat của tao một chút đi chứ.""Không trả lời gì hết... Tao cần thiết phải trả lời sao, thằng quần!""Cần thiết chứ... Tao lo cho mày mà.".What the fux??.Cái quái gì của tụi nó vậy? Tôi và Kit nhìn mặt nhau và biết ngay có câu hỏi giống nhau ở trong đầu..Đã xảy ra chuyện gì với 2 đứa nó?."Hai tụi bây không gấp hả? Nhỏ trưởng nhóm nó hối rồi đó.". Beam đi dẫn trước tụi tôi, có thằng Forth đi theo sau và có tôi với Kit đi theo mà không hiểu gì ở phía sau cùng.."Tao cầm giúp cho.". Forth giành đồ trong tay thằng Beam để cầm."Hey, đưa đây.""Không sao, khỏe re... Mày đang ổn, đúng không?""Tao sẽ không ổn là bởi vì mày đó. Đưa đồ của nhóm tao đây.""Không!". Forth quay thùng quyên góp tránh đi hướng khác, không để cho thằng Beam nó giành được."Thằng chết tiệt! Mày đúng là...""Cần tao dìu không?... Mày chắc đi nổi không đó?""Không cần!""Chắc không đó?... Rồi tối qua mày có uống thuốc không?""Không uống cái mẹ gì hết.""Bác sĩ cái khỉ gì không chịu chăm sóc bản thân. Rồi như vậy sẽ hết đau được sao?""Rồi đó là vì ai hả!".Bây giờ tụi nó giống như ở trong thế giới của riêng 2 đứa nó rồi trong khi có tôi và Kit ở trong thế giới của sự không hiểu gì ở phía sau, không dám mở miệng hỏi gì hết. Nhưng có điều chắc chắn là tụi nó làm sao mà thân thiết với nhau hơn trước dữ lắmmmmmm được như vậy? Bởi vì bao lâu nay, từ hồi đi uống rượu với nhau tới giờ, tôi và thằng Forth thân nhau nhất, Kit và Beam xếp theo sau. Chỉ là tôi sau đó tôi không hay đi uống rượu với thằng Forth bởi vì có chuyện của Yo xen vào.Dù cho thế nào đi nữa, thằng Beam đáng lẽ không thể thân thiết với thằng Forth một cách nhanh chóng chỉ qua 1 đêm như vậy.."Mày... có gì muốn hỏi thằng Beam, đúng không?". Kit nghiêng đầu qua thì thầm với tôi."Không cần hỏi đâu, để cho nó tự kể đi thì hơn.""Nhưng mà... nó sẽ kể sao?""Không biết, nhưng có một điều chắc chắn... thằng Forth nó bám bạn mình đúng dai.".Dù cho đi bộ, ngồi xe của trường đi, thằng Forth nó đều theo sát thằng Beam cứ như đỉa. Nó không thèm để ý việc Beam làm vẻ mặt phiền phức muốn chết. Nó chỉ cứ hỏi, hỏi và hỏi. Hành xử làm thằng Beam muốn đạp dữ lắm. Tôi và Kit không hề có cơ hội dù chỉ là để nói chuyện với tụi nó gì hết..Cho tới khi tới lối vào phiên chợ đó, thằng Forth mới buông tha để thằng Beam khiêng hộp và nó lui ra sau nhìn từ xa.Tôi đi theo bên cạnh thằng Beam, chuẩn bị để hỏi câu hỏi hết rồi (Sao tôi nói là không hỏi mà nhỉ?) nhưng cũng phải nghe nhỏ trưởng nhóm trình bày rằng nên nói như thế nào để người ta quan tâm, làm từ thiện với chúng tôi.."Tại sao thằng Forth phải theo sát mày tới cỡ này vậy?". Không phải tôi hỏi. Mà là thằng Kit người đang đứng bên còn lại của tôi và nó hỏi qua mặt tôi luôn.Beam thở dài lớn tiếng trước khi nói rằng "Tụi bây phải giúp tao đó, ngăn th��ng Forth chết tiệt để nó tránh xa tao ra."."Tại sao?"."Nó...". Beam vấp một chút trước khi nói ra với bộ mặt cáu kỉnh "... phiền phức."."Bình thường mày ngưỡng mộ nó lắm mà.". Kit đặt ra nghi vấn "Mày thường hay khen sau lưng nó rằng nó đẹp trai thế này, ngầu thế kia, hợp làm Nam khôi trường hơn thằng Pha."."Hey, cái đó chỉ là tao chọc tức thằng Pha mỗi khi tao nổi nóng thôi.". Beam cãi lại."Chắc không phải đâu...". Tôi nhớ tới lúc nó nói. "Mày có vẻ nghiêm túc.""Cái tụi chết tiệt!". Beam càm ràm. "Tóm lại là... nếu tụi bây thương bạn của tụi bây thì ngăn thằng Forth để cho nó tránh xa tao đi vậy.""Tụi tao muốn biết lý do.". Kit và tôi vẫn tiếp tục tra hỏi nó.."Nó làm tổn thương tao.".Tổn thương? Tôi và thằng Kit nhìn mặt nhau, còn chưa kịp bàn bạc ý kiến gì với nhau, nhỏ trưởng nhóm đã đi tới kiểm soát hành vi rồi. Kêu tụi tôi nặn khuôn mặt cho đẹp trai, gọi người tới quyên góp nhiều nhiều thay vì tụm lại nói chuyện với nhau mà không đi làm việc..Tốn không bao nhiêu thời gian, thùng trong tay tôi đã có biết bao nhiêu tờ tiền, biết bao nhiêu đồng xu chảy vào không ngừng nghỉ. Tôi cúi người và cảm ơn tới phát mệt. Thùng của thằng Beam và thằng Kit cũng có người tới liên tục không ngớt. Nhưng nó không bình thường ở chỗ nào, bạn biết không?.Nếu như có đứa con trai năm nhất nào có vẻ moe một chút (tóm lại gọi là Yo phiên bản nhỏ con, lùn lùn đi vậy) tới bỏ vào thùng thằng Beam và nó có vẻ thích kiểu này. Nó cứ cười tiếp nhận và đưa ánh mắt đào hoa tới cho em nó (Rốt cuộc mày gái cũng được, trai cũng tốt?). Cái người mặc áo thực tập kỹ thuật ở xa xa nó sẽ đi tới bỏ vào thùng thằng Beam... cắt ngang mấy em trai moe đó. Tôi và thằng Kit đếm chơi chơi được khoảng 5 lần thằng Forth nó làm như vậy rồi.

Không bình thường chút nào... không hẳn chỉ là ghẹo gan thằng Beam... bởi vì nó không thèm để ý rằng thằng Beam xị mặt tới cỡ nào. Nó cứ nhìn mặt Beam một cách hầm hầm..Mẹ nó... Bác sĩ man rợ phải ngồi ôm đầu gối nói chuyện rồi.(Chỉ việc tụ tập trò chuyện, không hẳn là ngồi xuống ôm đầu gối để nói)."Pha! Tại sao mày không cản thằng Forth giúp tao gì hết vậy?". Beam bám dính lấy tôi."Cản cái quái gì! Nó đem tiền tới quyên góp thì phải nhận chứ. Tao thấy toàn tờ màu xám xám.". Nhỏ trưởng nhóm thích cái tờ tiền to to màu xám đó dữ lắm.

(Tờ tiền màu xám của Thái là 1000 baht ≈ 700.000 đồng)"Thằng quần...""Cũng được, cũng được... Nếu như tao cản giùm... mày phải hứa với tao trước rằng mày sẽ kể chuyện mày với Forth cho tao nghe.".Thằng Beam khựng lại... Khuôn mặt nó tái xanh đi một chút. Tôi và Kit nhìn mặt nó bắt bẻ nhưng cũng không làm gì nhiều được bởi vì phải nhận sự quyên góp tiến tới một cách dồi dào.Không lâu sau thì tôi thấy ai đó đi tới chỗ thằng Forth. Hai người đó ra vẻ như chào hỏi bình thường. Tôi thấy được là do Forth nó đứng đối mặt ở phía đối diện và điều tuyệt hơn thế nữa chính là người tới chỗ nó đó..Người yêu tôi đây mà...."Chết tiệt!". Tôi thốt lên. Định ném thùng nhận quyên góp cho đứa bạn kế bên giữ giùm trước rồi nhưng đúng lúc đó Yo quay lại, gửi nụ cười tươi cùng với vẫy tay thật mạnh với tôi.Ghen thì cũng ghen đó nhưng mà gặp nụ cười đặt cọc trước như vậy rồi, tối nay phải trả đủ bằng việc hôn chút rồi....Yo không tới chỗ tôi, có vẻ như muốn để cho tôi làm việc. Em ấy đứng ăn nguyên túi tôm viên cỡ lớn, đưa cho thằng Forth đang lắc đầu từ chối nữa chứ. Còn phía còn lại của Yo chính là thằng Ming... Nó không ăn tôm viên nhưng nó đứng yên một chỗ cứ như tới làm vệ sĩ cho bạn của nó vậy..Hèn chi có cái gì đó nhúc nhích, sột soạt ở sau lưng tôi... Ra là bởi vì thằng Ming tới nên thằng Kit cứ trốn nó ở phía sau lưng tôi.."Cái chết tiệt gì vậy?". Tôi phàn nàn. "Trốn nó làm cái gì?...""Không biết... Nó nhìn chằm chằm tao làm cái quái gì chứ?""Nó nhìn bình thường mà.""Không biết! Tao không dám... ối... không muốn nhìn mặt nó.""Mày bị cái gì vậy?".Bây giờ trong băng bác sĩ man r��� có tôi là bình thường nhất thôi... Không lâu sau thằng Nam khôi trường năm nay đi dáng bảnh bao tới trước mặt tụi tôi cùng với mở bóp, móc tiền ra. Màu xám nữa đó, thưa anh chị em!."Cái gì?". Tôi giả vờ hỏi kiếm chuyện thằng Ming."Anh Pha... Anh Kit đâu rồi?". Nó giả ngu đó, cái thằng mặt đẹp trai này."Bám dính như ký sinh trùng ở phía sau lưng đây nè.".Tôi thấy nó nên ló ra cho thằng Ming thấy mặt đi thì hơn. Làm như vậy càng đáng xấu hổ hơn đó, thằng quần...."Nói với anh ấy ló ra một chút được không ạ? Em muốn quyên góp.""Bỏ vào thùng của tao cũng được.". Thương bạn thì phải giữ kỹ bạn một chút... để nó còn đãi rượu mình."Nhưng mà...""Lấy ra thêm một tờ nữa, thằng Kit nó sẽ ló ra.".Thằng Ming nhìn mặt tôi một cách nghẹn lời. Tôi nhướng mày thách thức nó cho vui (Gây quỹ bằng cách đem chuyện bạn bị đeo đuổi để giúp, có nên không đây?). Thằng Ming cười nhếch miệng trước khi móc ra thêm 1 tờ nữa.Lại là màu xám... Cái tụi Nam khôi khoa Kỹ thuật gì mà giàu tới cỡ này vậy?

Tôi dùng cùi chỏ khều thằng Kit kêu nó ló mặt ra nhận tiền. Thằng Kit cứ ở đó mà vùng vẫy.."Thôi.""Ló đầu ra đi thằng quần.""Tao không...""Mày đi làm cái quái gì mà không dám ló mặt ra gặp nó vậy?""Tao gửi nhầm nhãn dán.".Tôi để cho thằng Ming tiếp tục đứng đợi ở phía trước và quay qua nhiều chuyện với thằng bạn nhỏ con đang bám sau lưng tôi.."Gửi đi cái gì?""Mẹ nó...""Sao hả?...""Yêu nhé...""Hahahaha!""Tao không có mắc cười đâu đó.""Thì nói với nó là gửi nhầm.:"Đang định nói rồi đó... nhưng nó bắn liên tục. Trái tim đầy ra đó... nói lời yêu đầy ra đó, toàn là nhãn dán không.""Và mày xấu hổ, chỉ vậy thôi phải không?""Ờ!""Thằng quần, chỉ là nhãn dán...""Không biết đâu. Mẹ, mất sạch vẻ nam tính luôn.".Tôi lén liếc nhìn đứa bạn ở sau lưng, mặt nó đỏ bừng... Nếu lần nào cảm thấy bản thân nam tính hơn bạn bè thì chính là lần này đó. Tôi phải chăm sóc nó, ngăn thằng con trai tới tán tỉnh nó giùm nó phải không?Tôi nắm lấy tay nó cho nó ló mặt ra nhận tiền... Thằng Ming làm vẻ mặt tươi cười nhìn đứa bạn nhỏ con phía trước tôi. Có vẻ như nó giỏi chọc ghẹo và thằng Kit lúc này đã thua cuộc trước sự chọc ghẹo quá rồi.."Nhìn làm cái mẹ gì... nhanh chóng bỏ vào rồi nhanh chóng đi đi.".Nó la lối... nhắm mắt nhắm mũi nói...."Xong mấy giờ? Về với em nhé.". Thằng Ming nói với Kit."Ai nói? Nó về với tao.". Tôi giả vờ nhập vào người bạn giữ kỹ đứa bạn. Thằng Kit nhìn tôi giống như tôi là anh hùng, còn thằng Ming chau mày..."Rồi anh sẽ không về với Yo ạ? Hôm nay nó than thở muốn ăn lẩu đó, nó đợi ăn với anh.""Hả?... Thiệt hả?". Tôi kêu lên trước khi nhìn mặt Yo đang đứng bên cạnh Forth... Em nó muốn ăn lẩu thiệt hả? Thấy đang nhai tôm viên lia lịa vậy mà. "Ừm... Vậy thì cho thằng Kit về với mày.".Thằng Kit há hốc mồm với tôi.."Cứ vậy nhé anh... Cảm ơn nhé, anh Pha. Em và Yo đợi ở quanh đây nhé!".Lúc thằng Ming ra đi... Tôi nhìn mặt thằng Kit trước khi cười cười... Tao chỉ hung dữ được nhiêu đó thôi bạn à. Hơn nữa, Ming nó là người tốt, chịu chịu nó đại đi.. "Ui...". Tôi nghe thấy tiếng người đứng ở phía còn lại kêu lên."Mày bị gì?...""Tao chỉ mệt thôi.""Ừ đúng rồi. Mặt nó nhợt nhạt quá, đứng cũng không được vững nữa.". Kit đưa ra ý kiến..Tự nhiên nó lại bị bệnh. Tôi nói nó đi nghỉ ở phía bên kia, nhưng nó nói rằng để cho doanh thu quyên góp đầy thùng trước rồi nó hẳn nghỉ ngơi sau... Không lâu sau, thằng mặc áo thực tập kỹ thuật màu xanh dương lại xuất hiện. Lần này nó đi vòng ra sau lưng.."Đưa đây... Giúp!". Thằng Forth giành thùng t�� thằng Beam và tất nhiên nó không chịu."Không... Nhiều chuyện quá vậy.""Nước đây.". Nước trong tay thằng Forth đã được mở nắp, thọt ống hút vào sẵn được đưa tới miệng thằng Beam "Uống đi.""Không...""Tao thấy mày liếm môi. Mày khát nước.""Thằng quần!""Uống!""Không!""Hay là muốn tao dùng miệng để đút."..Cái gì....Gì....Cái gììììììììììììììììì!!!!!..Tôi có nghe lộn cái gì không vậy... Tôi há hốc mồm nhìn mặt 2 đứa tụi nó với ánh mắt kinh ngạc không khác gì thằng Kit. Đã xảy cái chuyện quái gì với 2 đứa tụi nó vậy không biết!Tôi tằng hắng... trước khi kéo thằng Beam ra sau lưng tôi và đối mặt với thằng Forth (Đóng vai người bạn giữ kỹ đứa bạn lần thứ 2).."Bạn tao nói rằng không chính là không.""Nếu như mày biết rằng nó bị gì, tao sẽ để cho nó ở lại với mày. Nhưng mà mày không biết.""Sao tao lại không biết chứ?". Tôi nói lại nhưng trong lòng thì hét lớn tiếng rằng: Ờ, tao không biết!! Tụi bây nói cho tao nghe đi!."Nếu biết rồi thì tránh ra... Để cho tao chịu trách nhiệm.".Tôi nghĩ rằng tôi lờ mờ hình dung ra được rằng đã xảy ra chuyện gì với 2 đứa nó. Nhưng nếu nói thẳng ra, cái người lúc nào cũng lạc quan, vui vẻ như thằng Beam có thể sẽ đấm cho.Tôi nhìn mặt đứa bạn một cách cân nhắc... Bạn tôi cứ nhìn chằm chằm tôi... Rốt cuộc là tao phải trở thành người chăm lo cho tụi bây, không để cho tụi con trai tiếp cận rồi phải không vậy bạn?."Nếu như mày làm trên mức chỉ đơn giản là chịu trách nhiệm... tao mới tránh.".Tôi nhìn chằm chằm mặt thằng Forth, rất hy vọng nó hiểu rằng tôi có ý gì. Tôi và nó thấu hi���u nhau ở một mức nhất định từ những lần uống rượu cùng bàn với nhau. Tôi nghĩ nó sẽ hiểu rằng tôi có ý gì..Làm trên mức chịu trách nhiệm trong ý của tôi... chính là tặng cả trái tim cho bạn tôi và hãy chăm tốt cho bạn của tôi....Thằng Forth không phải người ngu ngốc. Nó cười nhếch miệng trước khi trả lời.."Nhìn từ hành động của tao... Đáng lẽ mày cũng biết... với Yo tao không có làm nhiều tới như vậy.".Rốt cuộc nó từ bỏ được rồi phải không?... Tôi nhìn thằng mặt nó cứ như để cho nó trả lời câu hỏi của tôi qua ánh mắt và nó đã hàm ý rõ ràng rằng nó trả lời thế nào.."Vậy thì...". Tôi nhún vai "...Đút nó như vậy, nó không uống đâu. Đưa đây.".Tôi giành lấy nước trong tay thằng Forth và đưa cho thằng Beam. Lúc đầu nó không định uống đâu nhưng khi thấy tình thế bắt buộc, hơn nữa mặc dù ở đây mát nhưng nắng vẫn rất gắt, có lẽ nó thật sự khát nước đó...."Uống nước không ạ.".Thằng Ming ló mặt từ đâu ra đó không biết, đưa nước cho thằng Kit, mở chai giùm cùng với thọt ống hút vào sẵn giống như tổ tông khoa Kỹ thuật của nó y chang. Lúc đầu thằng Kit hết hồn dữ lắm.."Tao...". Nó giống như thằng Beam, cũng khát nước nên đành phải lấy uống, lười rề rà lắm chuyện.Thằng Beam có thằng Forth, rồi thằng Kit có thằng Ming. Còn tôi?"Anh Phaaaaaa!".Còn chưa dứt lời... Yo của tôi đã tới rồi... Xiên cho tôi 1 viên thịt viên và kêu há miệng. "Há miệng... ăm, ăm."Hờ hờ... Ăn trắng mấy đứa bạn. Thủ lĩnh chính là thủ lĩnh. Ngọt ngào nhất, hơn hẳn mấy đứa bạn chắc rồi. Tôi mỉm cười với Yo trước khi há miệng theo yêu cầu. Lúc tôi nhai thịt viên mà em ấy đút cho, nhìn em ấy hạnh phúc lắm kìa.."Lát tụi Thiên thần nó sẽ tới đón đi làm báo cáo thí nghiệm đó. Hẹn gặp ở phòng trọ chiều nay nhé!"Tôi khựng lại... "Ơ... Yo không có muốn đi ăn lẩu hả? Anh định dẫn đi ăn." "Anh Pha mới là người rủ. Yo chưa từng nói là muốn ăn.".Tôi quay qua phía thằng Ming lúc này đang giật nảy mình... trước khi làm ra vẻ ngây ngô không biết gì.Tao không bật đèn xanh cho mày nữa, thằng quần!."Kit, mày qua đây.". Tôi kéo mạnh đứa bạn qua đứng gần tôi. Thằng Ming nhìn theo thằng Kit với ánh mắt đờ đẫn. "Về với tao nhé?...""Chắc rồi.". Đề nghị này thằng Kit thích lắm."Tao về chung với.". Thằng Beam nói chen vào..Tôi nhìn mặt thằng Forth... Tao không biết, tao đang giận lây... Bạn tao, tao phải giữ kỹ chứ.."Được thôi. Beam và Kit về với tao. Tụi bây không cần phải đợi nữa.".Tôi làm vẻ mặt như người đang nắm lợi thế... chọc tụi Nam khôi khoa Kỹ thuật đúng là vui thiệt... Tụi nó tới làm cho bác sĩ man rợ của tôi trở nên rối rắm như vậy mà..."Này thì.". Yo lấy tay đấm vào bụng tôi nhè nhẹ."Gì vậy nè?". Giọng của tôi đổi từ hung dữ thành ra... yểu xìu."Thấy ghét...""Thấy ghét gì chứ?""Chọc bạn Yo làm gì? Chọc anh Forth nữa...""Cái gì chứ? Bạn ai, ai cũng phải giữ kỹ chứ.""Đừng có mà làm quá...""Quá gì chứ?""...""Dỗi hả?""...""Đang dỗi hả?... Yo... Dỗi anh hả?""Sao lại lớn tiếng?""Hả?""Anh Pha lớn tiếng với Yo.""Hồi nào?... Toàn là giải thích thôi mà.""Bây giờ chứ đâu...""Hả?...""Hahahaha."..Tự nhiên Yo cười lớn... Và lúc tôi nhận ra là bị lừa, xung quanh tôi không còn tên bác sĩ man rợ nào dù chỉ một đứa.Bên tay trái thằng Kit bị thằng Ming kéo vào trong phiên chợ.Bên tay phải thằng Beam bị thằng Forth kéo ra khỏi chỗ chen chúc..Bạn tao ơi... Tao chúc tụi mày may mắn vậy....Tôi quay qua mỉm cười với Yo trước khi giả bộ càm ràm một chút. "Thằng nhóc gian manh..."..."Anh Kit... Đói đúng không?... Muốn ăn gì thì ăn đi.""Mày đúng là bám dai thiệt.""Mắc công anh trách rằng em gửi nhãn dán ngược với hành động.""...""Thích là thích mà, yêu là yêu mà... Anh hiểu, đúng không?"..."Nổi không?... Cần tao dìu không?""Thằng quần, tao không có mang thai!""Vậy tao bế đi thì hơn.""Không!""La lối lớn tiếng tốt ghê... Ôi... Tao thích!""Cái thằng chết tiệt!"

Tôi cảm thấy giống như tôi vừa mới dự thi Nam khôi hôm qua đây thôi. Nhưng thực tế thì sắp kiểm tra giữa kỳ rồi. Thời gian trôi qua nhanh cực kỳ tới nỗi tôi không ngờ được. 2 tuần nữa là kiểm tra rồi. Kiến thức đang có trong đầu bằng 0. Không đúng, đừng nói là bằng 0 gì hết, tôi nghĩ rằng xuống âm luôn rồi.Tôi là người có cái đầu học hành tạm được, thích học Sinh học nhất trong tất cả các ngành khoa học. Nhưng khi được tiếp xúc với ngành và khoa này, nói thẳng luôn rằng tôi từng thích nó, giờ tôi phải nhìn nó theo hướng tiêu cực rồi. Xin sự lượng thứ từ tổ tiên môn học này nhé vì tôi phải nói rằng tôi không thích... à không... thích ít hơn hồi trung học phổ thông rất nhiều.Đây mới là đại cương thôi đó, Sinh học đại cương, Hóa học đại cương... Và nghe nói rằng xét điểm chung với tất cả các khoa học môn này (Nào là khoa Y (bác sĩ), nào là khoa Nha sĩ,...)... Tao sống sót nổi không đây?!."Trời ơi!".Sau khi ngồi đọc 1, 2 tài liệu Hóa học, nói thẳng rằng vừa nghẹt đầu vừa chóng mặt. Thề là lúc vào học tôi tập trung đó, nhưng khi đem nó ra đọc mặc dù đã học được nhiều tuần rồi, tại sao cái gì cũng khó hết vậy nè..Tôi ngu hay là tôi ngu?...(Ken: Cái nào cũng như nhau thôi -_- ).."Chết tiệt, tao thấy đọc như vậy không sống sót nổi đâu. Không sống nổi.". Con Mon cũng có triệu chứng không khác gì tôi. "Phải nhờ ai đó kèm giúp.""Con Yo! Chọn ra từ trong kho 1 người đi, Nam khôi nào giỏi Hóa học...". Con voi đưa ra ý kiến trước khi làm vẻ mặt như hải cẩu. "Đáng lẽ Nam khôi giỏi Hóa học phải là Nam khôi khoa Khoa học chứ... Nhưng con đũy Yo, mày là Nam khôi khoa Khoa học - -". Rồi nó đảo mắt lên trên trời "...Đúng là vô dụng.""Con quần!". Tôi chửi nó."Anh Pha, chồng mày đó. Gọi tới đi, liền gấp.". Con Mon nói. Rốt cuộc tụi nó muốn có người kèm hay muốn có Nam khôi tới ngồi nói cho tụi nó được nhìn chơi chơi vậy!"Anh ấy đang học.". Tôi nói mà không cần phải tốn thời gian suy nghĩ."Có phải mày diếm hàng không? Con sò! Ban ngày học với tụi tao, ban đêm ngồi ôm anh Pha. Vừa học vừa 'làm' nhỉ?""Con voi kia, anh ấy không rảnh thiệt. Môn này khó, học tới 3 tuần lận.""Thiệt chứ, nhìn làm cái mặt kìa. Tủi lòng tủi thân hả? Có chồng không có nhiều thời gian dành cho mình?""Ưm... Anh ấy ngày nào cũng tới chỗ tao.""Thấy chưa Montri, tao nói rồi rằng con Yo nó diếm hàng!""Con voiiiiiiiii!"..Ngoài việc học bài không tới đâu và không hiểu gì hết rồi, còn phải mất thời gian để tranh cãi chuyện thiểu năng nữa. Tóm lại như con Mon nói đó, phải có ai đó kèm giúp, nhưng tôi không nghĩ ra rằng nên nhờ ai giúp.Cho tới khi...."Mọi người nhìn có vẻ căng thẳng nhỉ...".Một giọng nói vang lên ở đầu bàn. Tôi và bạn bè ngẩng mặt lên từ chồng tài liệu như quả núi, trước khi tôi cúi xuống tránh ánh mắt một cách nhanh chóng.Sao tôi lại sợ nó chứ... khi mà đã nói chuyện với nhau cho hiểu rõ rằng chỉ là bạn cùng khoa?."Áááá! Nam khôi ngành Vật lý cũng được, khi mà Nam khôi ngành Sinh học nó không được tích sự gì.". Con voi quay đuôi... à không... quay đầu về phía thằng Park đang trong bộ đồ cá nhân. "Đang học Hóa học, không hiểu gì hết trơn. Giúp chút đi.". Nó thật sự nói như vậy đó, 'gì hết trơn'....Nhưng mà đi thân thiết với thằng Park từ hồi nào? Con Mon cũng vậy, bám lấy cánh tay còn trống của thằng Park ngay lập tức. Bởi vì cánh tay còn lại là của con voi.Tôi đoán rằng ai đẹp trai, đám Thiên thần bạn tôi nó đều biết hết quá.."Hóa hả? Bài nào?""Tất cả các bài.""Hử?""Giúp được không?".Park nhìn khắp bàn trước khi nhìn mặt tôi rồi nhếch miệng cười nhẹ. "Giúp thì giúp được đó, nhưng mà ai đó trên bàn này, không biết có cho phép không kìa."."Cậu ta ý nói mày phải không, Montri?""Chắc là nói mày đó, con bóng mè.".Tôi không biết nên làm vẻ mặt thế nào khi bị thằng Park nhìn chằm chằm. Và rồi cả 2 đứa bạn tôi nó quay qua phía tôi cùng với ánh mắt đe dọa.."Mày đừng có mà lắm chuyện. Mày không có xinh đẹp được quyền chọn lựa tới cỡ đó. Chúng ta không có nhiều lựa chọn. Cho nên bây giờ phải nhờ Park giúp, mày phải ok đó. Nếu mày ok, cuộc đời của tụi tao cũng ok luôn. Nếu mày không ok, tụi tao cũng không ok.".Con Mon và con voi nhìn tôi với ánh mắt thể hiện ra rằng nếu tôi từ chối, có lẽ tụi nó sẽ giết tôi ngay tại đó bằng cách ngồi đè lên tôi. Bởi vì vậy nên tôi phải gật đầu, khi mà tụi nó đã đe dọa tôi tới cỡ này.Còn nữa đã thỏa thuận với thằng Park rằng bạn bè chính là bạn bè rồi. Tôi cũng nói với nó rằng tôi có người yêu rồi.Nhưng tại sao tôi vẫn sợ cái gì nhỉ?Người lạ lùng chính là bản thân tôi đây, không phải nó đâu...Không muốn tin cũng phải tin.Thằng Park chết tiệt nó ăn sách Hóa học vào người rồi hả? Sao nói nó ngành Vật lý mà? Tại sao môn Hóa nó thánh như vậy chứ? Tôi nhìn nó đang kèm học ở đầu bàn một cách nghẹn lời. Còn con voi và con Mon bạn tôi nhìn nó tới mơ màng luôn, không biết có tập trung nghe hay không. Nhưng sự thánh của thằng Park có khả năng thu hút bạn cùng khoa đang học cùng một môn, đang học bài gần đó tới cùng nghe giảng. Từ ban đầu bàn chỉ có 4 người, bây giờ kéo hàng dài tới gần 10 người rồi.Mọi người xem nó như anh hùng. Tôi thừa nhận rằng nó giỏi nhưng tôi không thể hiện ra. Bởi vì lúc nó kèm, nhiều lần lúc nó ngắt quãng để cho bạn bè hiểu bài, nó truyền ánh mắt đào hoa tới cho tôi suốt..Mày cũng đẹp trai, nhưng người yêu tao đẹp trai hơn vậy nhiều.#KhôngđúngQuay lại cảnh này lần 2Tao có người yêu rồi mà mày vẫn làm như vậy với tao nữa hả...."Nghỉ ngơi khoảng 10 phút nhé. Nhìn có vẻ như mọi người không nổi nữa rồi.".Ngay khi thằng Park nó tuyên bố, mọi người trên bàn một hơi thật lớn rồi kéo nhau duỗi cơ duỗi tay chân. Một số người đứng dậy vào nhà vệ sinh, một số người bàn với nhau rằng nên đi mua đồ ăn.Chính là bạn của tôi đó. Tụi nó xin phép đi mua nước để dâng cúng cho giáo viên dạy kèm Hóa học đến từ ngành Vật lý (không biết là mua để dâng cúng hay là mua để tán tỉnh). Sau đó thì biến mất khỏi bàn, trên bàn chỉ còn khoảng 3, 4 người, bao gồm cả tôi.Tôi lấy điện thoại ra ngay lập tức. Chết mẹ rồi! Anh Pha đang trong giai đoạn nổi điên dần đều..

PHANA: Ra ngoài đi tè, hihi.PHANA: Yo đang làm gì vậy?PHANA: Im lặng...PHANA: Đang học bài hả?PHANA: Trả lời anh chút đi.PHANA: Trả lời đi mà.PHANA: Đi mà.PHANA: Đi mà.PHANA: Đi mà.PHANA: Wayo!PHANA: Đừng để Phana phải cúp học tới kiếm...Tin nhắn từ LINE của anh Pha cái nào cái nấy được gửi tới cách nhau mấy chục phút lận... Tôi nổi hết cả da gà... Nhanh chóng bấm trả lời, sợ anh ���y sẽ giận. Thật ra muốn gọi điện nói chuyện hơn nhưng sợ anh ấy đang làm thí nghiệm.."Nè, Yo!". Bạn nữ từ ngành nào đó không biết khều khều tay tôi. "Cho hỏi cái này chút đi.""Hử?". Tôi phát ra tiếng đáp lại nhưng không hề ngẩng mặt lên khỏi màn hình.."Có là gì với Park không?".Bởi vì câu hỏi đó nên tôi mới ngẩng mặt lên "Hả?""Có là gì với Park không?". Cô ấy nhìn cười cười. "Trả lời mình đi, không cần xấu hổ đâu. Giờ là thời đại nào rồi.""Khoan, khoan. Điều gì làm cậu nghĩ như vậy?""Thì người ta đồn với nhau.". Cô ấy nói thầm, sợ thằng Park ngồi ở đầu bàn, người đang lật tài liệu qua lại, nghe thấy. "Park đang đeo đuổi Yo.""Hả??? Không đâu, nói bậy rồi. Lấy đâu ra mà nói vậy?"

"Người ta kéo nhau nói quá trời. Yo đó, nổi tiếng lắm luôn, tin đồn nhiều lắm. Nhưng mà không cần lo lắng đâu, không có tin tức xấu. Phần lớn là tin tức người kia cũng thích Yo, người này cũng thích Yo. Toàn là người nổi tiếng không hà.".Mấy tin đó có người nổi tiếng tên Phana không nhỉ?... Suy nghĩ của người hay thắc mắc.."Có Park trong đó nữa.". Cô ấy nói thầm. "Lúc kèm, lúc Yo không để ý, Park cứ nhìn Yo đó. Hỏi thật, không thích Park hả? Khá là xứng đôi đó."Tôi nhanh chóng lắc đầu qua lại một cách tốc độ tới nỗi đầu muốn rớt ra khỏi cổ."Không có. Không, không!""Tại sao vậy?""Không. Dù thế nào cũng không.". Cô ấy định đưa bản thân mình vào team ParkYo hả?"Nhưng mà mình ủng hộ đó...". Cô ấy mỉm cười tới gò má lỏm. Tôi cười gượng gượng với cô ấy trước khi tiếp tục quan tâm tới cái điện thoại. Nghiệp chư���ng rồi, anh Pha đọc cũng chưa đọc nữa. Tôi sợ rằng không lâu nữa hắn ta sẽ đưa tôi đóng phim tình cảm kịch tính..Gọi điện cho anh ấy luôn đi thì hơn. Đang làm thí nghiệm cũng kệ, để đó là chuyện của thí nghiệm đi vậy.Lúc tôi định bấm gọi đi, thằng dạy kèm nó lại đứng lên tới chỗ tôi và đụng vào lưng tôi 2, 3 cái giống như muốn gọi. Thế nên tôi phải ngẩng mặt lên nhìn nó trước.."Đói, dẫn đi kiếm gì đó ăn đi. Hết chịu nổi rồi.".Nó làm vẻ mặt không được khỏe cho lắm. Cũng tội nghiệp đó. Cứ nói nói nói một mình suốt gần 1 tiếng rưỡi đồng hồ. Tôi nhìn điện thoại và thằng Park rồi lưỡng lự. Cuối cùng tôi cũng phải nhét điện thoại vào túi và đứng dậy dẫn thằng Park chết tiệt kiếm gì đó ăn..Có vẻ như bà mẹ tài trợ ParkYo đang nhìn theo, ngồi phê một mình. Thiệt muốn nói với cô ấy quá đi rằng phê lộn cặp rồi...********************************************Thằng Park dẫn đi tới quầy thịt viên và nó cứ ăn trước quầy vậy đó, không thèm để ý ánh mắt dân chúng thiên hạ đang nhìn tới. À, sau khi sống cuộc sống ở trường đại học này được một thời gian và từ lời kể của tụi Thiên thần, con trai đứng cặp với tôi, nhất là những người mặt mũi bảnh bao, phần lớn người ta sẽ xem như cặp tình nhân nam nữ... không đúng... phải gọi là tình nhân nam nam mà nhỉ?Cái gì làm cho mọi người nghĩ như vậy thế? Thiệt muốn đi tới cầm micro hỏi người suy nghĩ như vậy. Mặt mũi tôi đâu có đáng yêu, dễ thương muốn nhéo tới cỡ đó đâu.."Ăn gì không? Ăn đi, tao trả cho."Tôi lắc đầu từ chối lời mời của Park. "Thôi, không đói cho lắm.""Thấy tao kèm thế nào?""Tốt đó... Tương lai mày có thể làm thầy giáo được đó.". Tôi nói sự thật. "Rồi tại sao không học ngành Hóa học đi? Giỏi tới như vậy.""Thích Vật lý hơn.". Nó vừa nói vừa nhai trước khi nhìn tôi với ánh mắt ghẹo gan "Nhưng mà bây giờ... thích Sinh học nhất.".Tôi tằng hắng... Nhưng người ta nhìn tới nhất định nghĩ rằng tôi cặp bồ với thằng này chắc luôn. Thì nhìn nó đi, làm ra vẻ như vậy với tôi để làm gì? Tôi thở dài một cách vô phương và sau đó 1 phút... Anh Pha đi tới đứng bên cạnh tôi luôn rồi...Từ đâu ra vậy?... Sao tới được?... Tới hồi nào?..Bầu không khí trở nên lạnh cóng ngay lập tức mặc dù nắng đang gắt muốn chết.."Mất tích đi ăn thịt viên lâu nhỉ? Cả tiếng đồng hồ luôn.". Anh Pha cười cười với tôi, cười kiểu đáng sợ lắm đó."Anh Pha không đọc LINE.". Tôi nhanh chóng nói. "Đang học, vừa mới có thời gian cầm điện thoại.""Lúc anh đang phẫu thuật thi thể, anh vẫn tháo găng tay để trả lời Yo được". Ơ... thằng cha Pha... "Rồi thằng này là ai?" .Giống như là đang hỏi tôi nhưng lớn tiếng tới nỗi thằng Park nghe thấy. Nó vẫn đang nhai thịt viên với dáng vẻ thư thả, thoải mái như lúc đầu nó ăn miếng đầu tiên vậy.."Anh Pha, xin chào anh ạ. Đẹp trai thiệt đó.".Anh Pha không chào lại, nhìn mặt thằng Park chằm chằm.."Bạn trong ngành?""Trong khoa ạ.". Tôi trả lời "Nó kèm cho Yo... ối, không đúng... cho tụi Mon và voi nữa. Có mấy đứa ngành khác nữa đó.". Anh Pha có định cho tôi viết tường trình chuyện này không nhỉ? Tôi viết được đó, nếu như nó sẽ làm cho cảm xúc u ám của anh ấy giảm xuống..Nhưng tôi biết rằng anh ấy không phải người không có lý lẽ với tôi. Nhưng với người khác... tôi không nhận bảo hiểm nhân thọ nó được đâu... #ParkTaoxinlỗi."Ít ra cũng nên nói với anh, chứ không phải im lặng mất tích như vậy.". Anh Pha trách nhẹ trước khi thay đổi sắc mặt. "Anh lo đó biết không? Mặt mũi đáng bị bắt cóc đi làm vợ như vậy nữa chứ.".Trời phật... Anh ấy nói tới nỗi người bán thịt viên làm vẻ mặt kinh ngạc luôn..Thằng Park cứ mỉm cười, không nói gì... Và cuối cùng nó nói tôi vào thư viện trước, lát nó sẽ theo sau.********************************************Anh Pha đi theo tôi vậy luôn... "Rồi không có giờ học hay làm thí nghiệm gì tiếp nữa ạ?""Bỏ trốn ra rồi làm sao mà vào lại được chứ. 'Giảng viên bác già' chửi chết.". Anh Pha nói "Định đi canh chừng... ơ, không phải... xem Yo học với bạn."

"Anh Pha sẽ làm cho người khác mất tập trung thì có.". Không phải anh Pha tới quậy phá gì đâu. Nhưng mà quá đẹp trai để ngồi xem tụi tôi học bài với nhau. Ngay cả tôi còn không tập trung được nữa là, bởi vì vậy không cần kể đến tụi Thiên thần..."Hừ... Thì muốn biết rằng thằng chết tiệt đó nó có thánh lắm không.".Có vẻ anh Pha thật sự không hòa hợp với thằng Park được. Tôi đi cạnh anh ấy cho tới bàn. Bà mẹ tài trợ ParkYo đứng hình liền luôn... Giờ vậy đi, tôi sẽ kêu cô ấy phê cặp đôi real hơn như vậy cho..*Pặp*.Tôi nắm lấy tay anh Pha ngay lập tức "Ngồi đâu giờ?"Thằng cha Pha nhìn có vẻ lúng túng một chút xíu khi mà tự nhiên tôi lại nắm tay. "Oh ho~, giữ anh kỹ tới như vậy luôn hả?".Tôi mỉm cười trước khi dẫn anh Pha đi kéo ghế tới ngồi cạnh tôi (Tôi cũng gian ghê vậy đó). Nắm tay anh Pha hạ được 2 con nhạn. Một là nhỏ đó phê đúng cặp (Bây giờ đang sốc luôn rồi). Hai là anh Pha nhìn tôi một cách khoái chí nữa chứ..Oscar năm nay là của Wayo, hihi.."Đâu xem thử.". Anh Pha moi tài liệu có tên tôi ra xem. "Ừm... ừm... ừm.". Mở ra lẹ lắm. "Khó chỗ nào?..."Tôi chớp mắt lia lịa nhìn mặt thằng cha Pha một cách cáu kỉnh. "Người ta đâu phải ai sinh ra cũng là thiên tài hết đâu."Thay vì anh Pha nhún vai tự hào, nhưng anh ấy lại lấy tay xoa đầu tôi nhẹ nhàng. "Xin lỗi nhé. Không có thời gian để dạy cho. Giờ có thời gian rồi, để anh dạy cho nhé...".Mẹ nó, làm tôi mắc cỡ. Thằng cha Pha cúi mặt cúi mũi nhìn tài liệu rồi giải thích cho tôi nghe từ từ..Nói thẳng... hiểu hơn thằng Park dạy nhiều lắm luôn #ParkTaoxinlỗi. Bởi vì anh Pha bi���t rằng nói như thế nào để người nghe hiểu. Có vẻ như là kèm cho bạn bác sĩ man rợ thường xuyên lắm nên mới thánh tới cỡ này..Người yêu tôi giỏi tới như vậy luôn hả? Đẹp trai nhiều lắm nữa chứ. Tôi nên ganh tỵ anh ấy hay là ganh tỵ với chính tôi đây vì có người yêu tốt tới như vậy?....Tiếng ai ói vậy?.Cho tới khi con voi và con Mon trở lại từ việc mua nước, thằng Park vẫn chưa quay trở lại. Thế nên trong khoảng thời gian này, anh Pha cứ giảng giải liên tục, liên tục và liên tục, tới nỗi người ta bắt đầu tới nghe và trở thành nhóm lớn hơn trước nữa. Không biết có phải vì người dạy là Nam khôi trường hay không.."Ngầu ghê bà nhỉ!". Tôi nghe thấy tiếng tụi con gái mới tới đứng nói chuyện với nhau cách đó không xa."Càng nhìn càng ngầu. Muốn có được!""Xong cái này quyến rũ liền không? Phòng khi được.""Ờ, đúng rồi. Thử quyến rũ xem. Có vẻ như đào hoa không phải dạng vừa đâu.""Được nói chuyện LINE thôi cũng phê rồi nhỉ.".Rốt cuộc tới học hay là tới nhìn người dạy?... Tôi bắt đầu không còn sức tập trung, gồng chặt nắm tay ở trên đùi (Tôi nghĩ rằng cặp của tôi hay ghen tuông cỡ như nhau). Anh Pha khựng lại một chút, ngưng nói ngay giữa câu. Anh ấy rẽ mặt qua nhìn mặt tôi đang ngồi bên cạnh, một cách nghi ngờ..Nhếch miệng cười với tôi và với tay tới nắm chặt tay tôi dưới mặt bàn..Sau đó thì dạy tiếp, làm như không có chuyện gì xảy ra. Chắc là nghe thấy điều giống như tôi đã nghe và chắc là muốn tôi biết rằng chuyện tụi con gái tự suy diễn không bao giờ xảy ra.Chắc là phải đăng ký môn học 'Hạn chế ghen vì Phana' chút rồi... Phòng khi đỡ hơn được chút gì đó. Đẹp trai quá mà, hot quá mà.********************************************"Vui ghê nhỉ... Nếu như tính tiền chắc là đãi Yo xem phim được mấy bộ luôn.". Anh Pha cười nói, đi cạnh tôi tới bãi đậu xe."Không thấy vui gì hết. Người ta tới vây quanh anh Pha cứ như vây ngôi sao.". Tôi nói sự thật. Một chút nữa thôi là đã trở thành sân khấu diễn văn của anh Pha rồi nếu như không kết thúc trước."Muốn giữ kỹ thì cứ nói. Chưa bao giờ cản Yo giữ anh kỹ đâu.""Ờ".Gặp tôi thừa nhận thẳng thừng như vậy, anh Pha nhìn choáng choáng một chút. "Úi, đáng sợ.". Anh ấy đẩy tôi để lưng tôi dính vào xe của anh ấy ngay lập tức.."Thằng cha Pha! Làm cái khỉ gì vậy? Đông người đó."."Tối muốn chết.". Anh Pha nheo mắt nhìn tôi trước khi từ từ di chuyển mặt tới gần. "Nói ra! Không bắt máy, không trả lời LINE của anh, không có đi có gì với thằng khốn mặt dài đó phải không?""Mặt dài?""Thằng mặt dài ăn thịt viên đó."Ờ, Park nó mặt dài thiệt. "Không có."."Chắc không đó?"."Có tin tưởng nhau không vậy?". Tôi cũng đưa mặt tới gần anh ấy chút. Thằng cha Pha hết hồn di chuyển mặt lùi lại tránh một chút. .Cả 2 gian như nhau...."Ờ, cũng được. Không có thì không có." *Phụp*... Anh ấy hôn môi nhẹ một cách nhanh chóng rồi buông tôi ra. Thấy như vậy chắc là đang tôn trọng địa điểm đó (Thằng cha Pha như vậy là tôn trọng rồi đó hả?). Anh ấy làm vẻ mặt tươi cười với tôi lúc tôi sờ môi chính mình, trước khi thay đổi sắc mặt với vẻ mặt đáng sợ cực kỳ...."THẰNG KHỐN NÀO LÀM!"..Anh Pha hét vang. Tôi quay qua nhìn theo về phía nguyên nhân làm cho anh Pha giận tới nỗi khói bốc ra khỏi tai như vậy.Nắp ca-pô xe màu trắng... có sơn phun màu đỏ được phun thành hình chữ cái nổi bật rằng:..'Thằng khốn'..Ai dám giật râu mép anh Pha vậy?Tôi nhìn một cách nghẹn lời trong khi chủ nhân chiếc xe trút giận bằng cách đá cái này, đá cái kia. Cố gắng nhìn quanh tìm kiếm người làm nhưng quanh đây tối tới nỗi thật sự không thấy ai.Cảm thấy giận theo... Tôi hiểu rõ cảm giác của anh Pha. Kích cỡ lớn tới như vậy, hên xui phải đi sơn lại màu xe cả nắp ca-pô và nếu như xui xẻo, có thể phải làm lại cả xe.."Anh Pha..."."Ai đi làm vậy chứ?"."Bình tĩnh."."Ừ... Đang cố gắng.".Cảm thấy vui vì anh Pha không nổi quạu với tôi. Tôi không biết nên kiếm cách nào để làm cho anh ấy bình tĩnh hơn ngoại trừ đứng bên cạnh. Không lâu sau anh Kit lái xe tới cùng với anh Beam. Cả 2 nhìn tình trạng xe rồi há hốc mồm.."Mày nghĩ ai làm?". Anh Pha nói với bạn."Mày không có kẻ thù như vậy, không phải sao?". Anh Beam đưa ra ý kiến."Tao đủ đoán được.". Anh Kit nói nhỏ. Mọi người quay qua nhìn anh ấy cùng với chờ đợi câu trả lời. "Làm xấu xe mày có nghĩa là anti mày. Bởi vì vậy, người làm nhất định là thích em Yo."..Dù là làm cho chuyện tỏ hơn một chút, nhưng cũng không làm cho anh Pha bình tĩnh hơn được. Hên xui có thể là nổi nóng hơn trước. Bạn anh Pha còn e sợ anh ấy lúc này nữa mà.Cảm thấy có lỗi... Nếu như thật sự giống như những gì anh Kit nói, tôi cũng có một phần lỗi trong chuyện này không phải sao?...Ai làm chứ?... Mày có chắc là người có học vấn tới học đại học không?."Thôi được rồi. Đậu xe để lại đây. Tụi tao tới đón rồi. Khoan hãy làm gì bởi vì mày không biết gì hết.". Anh Kit cố gắng an ủi anh Pha..Anh Pha cứ im lặng, lạnh lùng hết mức có thể lạnh lùng được.Anh Kit nhìn mặt tôi như muốn xin giúp đỡ. Tôi cảm thấy e sợ một chút. Nếu anh Pha ăn cái đầu tôi luôn thì sao? Nhìn cũng đủ biết rằng cảm xúc như vậy, ăn được hết đầu mọi người chắc luôn.Tới đi, sống chết mặc bay...Tôi đi tới đứng trước mặt anh Pha trước khi thu gom hết can đảm, từ từ nói với anh ấy.."Anh Pha... Về thôi. Anh Beam, anh Kit tới đón rồi."..Anh Pha nhìn mặt tôi nhưng không nói gì hết..."Không đói bụng hả?"..Tôi chỉ nghỉ được nhiêu đó thôi.Anh Pha lắc đầu. Thế nên tôi nói thêm một câu phòng khi ăn hên..."Nhưng mà Yo đói... Đi mà... Đi mà... Mình đi ăn cơm đi."..Kì này anh Pha nhìn mặt tôi lần nữa trước khi ôm vai tôi và đi dẫn trước tôi tới xe anh Kit ngay lập tức. Anh Kit giơ ngón tay cái với tôi sau lưng anh Pha trong khi anh Beam giơ 2 ngón tay cái với tôi từ 2 tay luôn..."Có vẻ như anh sắp gặp trận chiến lớn rồi...". Anh Pha thì thầm với tôi..."..."..."... Nhưng anh yêu Yo... anh sẽ không quan tâm tên khốn nào hết."

"Anh Pha!""...""Anh Pha!""Hửm?""Quan tâm Yo chút đi.".Đừng nói tôi quyến rũ hay thế này thế nọ gì nhé. Tại ngay khi về tới phòng (và là phòng của tôi), anh Pha cứ làm bộ mặt căng thẳng. Căng thẳng kiểu giận dữ tới nỗi tôi hết bắt chuyện rồi lại bắt chuyện, thấy chán vì anh ấy không quan tâm cho lắm.Tôi hiểu rằng ai bị cũng sẽ thắc mắc người làm là ai. Nhưng càng nghĩ thì lại càng đắm mình trong lo lắng thôi, không phải sao? Và cái mặt nhăn, lông mày chau lại thành nút buộc, nói thẳng nhé rằng không hợp với anh Pha dù chỉ một chút.."... Xin lỗi nhé.".Ngực anh Pha giống như ghế đệm cho tôi dựa vào, còn tay đang ôm lấy vai tôi cứ nghịch tóc tôi một cách mơ màng.."Đang nghĩ gì?""Đang nghĩ xem thằng xấu xa đó là ai.""Không nghĩ tới Yo chút nào hả?"Anh Pha liếc nhìn xuống với bộ dạng sốc một chút. "Giở mánh gì đây?""Anh Phaaaaa!". Tôi kêu lên như tiếng cầu xin. "Yo hiểu rằng anh căng thẳng, anh giận, anh nổi nóng, muốn phun sơn lại xe nó. Nhưng mà...""...Anh không có giận chuyện đó.".Tôi khựng lại. Không phải bởi vì bị ngắt lời mà là vì tôi không hiểu rằng nếu không giận chuyện này thì giận chuyện nào.."Anh Pha không có giận chuyện đó hả?""Chuyện mà anh giận... là chuyện thằng điên đó nhất định thích Yo chắc luôn.".Tôi bỏ tài liệu ở trong tay (mặc dù cầm lâu rồi nhưng không có đọc), tách bản thân mình khỏi vòng tay của anh Pha rồi nhìn thẳng mặt anh ấy.."Giận chuyện đó?""Chắc rồi.". Lần này đức ngài được giờ lành, la lối hết sức mình. "Ai đời như vậy chứ? Đàn ông loại nào mà đi đem sơn phun lên xe người khác như vậy? Mẹ nó! Nhát đây mà! 1 đấu 1 quyết định luôn cho rồi!". Anh Pha nói lớn tiếng lắm. Tôi tin rằng chế Pring ở phòng đối diện nhất định nghe thấy. "Và nếu như có tính nết khốn nạn, thích cắn sau lưng bằng cách thức tâm thần như vậy mà nó đi thích Yo, mỗi khi Yo đi đây đi đó một mình nó sẽ làm gì Yo chứ? Nó phun sơn xe anh, nó cũng có thể phun cái gì đó từ người nó lên Yo được đó."."Khoan, khoan! Đi xa quá rồi.". Tôi cố gắng kiềm anh ấy. "Có thể không phải người thích Yo đâu.""Không bi���t đâu...". Anh Pha đưa tay lên cắn móng tay. Tôi kéo tay anh ấy giữ lại "...Nếu anh không học bác sĩ, chắc anh đã tới canh chừng Yo suốt sáng trưa chiều.""Giờ anh cũng canh chừng suốt rồi mà, không sao đâu.""Bám dính lấy đám người đẹp đi nhé.". Anh Pha gọi tụi Thiên thần là người đẹp đó. Lúc tụi nó biết, tụi nó hét quá trời, suýt chút nữa đóng cửa khoa ăn mừng."Chắc rồi.""Và nếu trả lời LINE anh trễ...". Anh Pha hạ tầm mắt xuống. Tôi mặc boxer màu xám. Và tư thế ngồi của tôi là tư thế quỳ lễ phật của phụ nữ nhưng tách 2 chân ra và thấy rõ hết các bộ phận... "...Cái chuyện mà anh đợi... có thể sẽ xảy ra sớm hơn.".Tôi chớp mắt lia lịa. "Anh đợi cái gì?"Anh Pha tằng hắng... "Đâu, thử cầm tài liệu lên xem xem.""Trả lời!""Yo quên mở máy lạnh hả? Sao l��i nóng như vậy chứ?""Anh Pha!". Tôi nhìn chằm chằm đối phương. "Đợi cái gì từ Yo?""Yo cứ như vậy rồi anh nên trả lời thế nào chứ?". Anh Pha gãi đầu. "Tụi bác sĩ man rợ ai cũng nói anh là thái giám hết rồi...".Tôi nghĩ rằng tôi bắt đầu hiểu ra chuyện gì đó một chút rồi.Tao thiệt không nên hỏi mà...."Ừ nhỉ, anh Pha... thời tiết nóng thiệt nhỉ?". Tôi đứng dậy khỏi giường, ra vẻ giảm nhiệt máy lạnh (Chính bản thân tao là nguyên nhân làm trái đất nóng lên đây). "Nên chỉnh mức bao nhiêu đây...""Yo...""...""Rồi khi nào đây?".Tôi biết rằng anh Pha muốn nói tới chuyện gì. Tôi thật sự biết nhưng tôi không dám nói thẳng về nó. Tao có đúng là con trai không vậy nè? Tại sao lúc ở cạnh tụi Thiên thần thỉnh thoảng cũng nói được chút. Nhưng khi ở cạnh anh Pha, cái chuyện đó đó lại làm cho tôi trở nên lạ lùng.Mặt nó nóng hết cả lên, nóng còn hơn lúc tụi Thiên thần nó ghẹo nữa.."Cái gì... khi nào?". Tôi nói vậy bởi vì không có gì để nói."Thì... chuyện... Yo... sẽ là của anh.".Tôi tin rằng không chỉ có mình tôi lạ đâu. Cái triệu chứng nói lắp bắp như vậy... Anh Pha cũng không có khác biệt tôi nhiều lắm đâu.."Ừmmm... Nhiêu đây mát chưa?""Bắt đầu lạnh rồi.""Vậy tăng lên nhé."."Trả lời anh đi mà."

.Tra hỏi quá vậy... Mới nãy còn đang căng thẳng đây mà. Và cái lông mày chau lại thành nút thắt nó giãn ra thành sắc mặt chờ đợi rồi. Thằng cha Pha người lắm cảm xúc ơi...."Thật ra thì anh... suýt... lỡ... định làm Yo mấy lần rồi, nhưng anh không nói.".N... Nói gì đó...."Đôi lúc anh hôn, anh ôm... Yo không để ý hả rằng tại sao anh phải nhanh chóng về phòng?""...""Anh sợ anh sẽ đè Yo.""...""Và nếu anh làm nhưng Yo không sẵn sàng để làm, anh sẽ trở thành người yêu khốn nạn chứ sao.".Nếu hỏi có cảm thấy kỳ hoặc không thì tôi thừa nhận rằng thấy kỳ hoặc việc anh Pha nói chuyện này thẳng thừng. Nhưng tôi cũng không thể nhịn vui sướng được việc anh Pha tôn trọng tôi tới như vậy.Trước khi hắn bắt đầu không tôn trọng tôi nữa bằng việc hỏi 'khi nào' lần nữa...."Vậy rốt cuộc... khi nào?". Tại sao phải làm ánh mắt dễ thương như vậy chứ?... Giọng nhỏ nhẹ đó nữa... Đây có thật là Nam khôi trường siêu đẹp trai, gái đổ và hay ra vẻ đó không?"Sao giọng lại dễ thương vậy?". Tôi đặt ra thắc mắc.

"Thì phòng khi Yo sẵn sàng tối nay luôn.". Hắn trông đợi lắm, tôi thề luôn."Qua phòng Ming ngủ đây.". Tôi đưa tay lên vẫy tay chào thằng cha Pha đang làm vẻ mặt hốt hoảng."Yo! Thiệt là... Không làm đâu. Chỉ cần trả lời khi nào là đủ rồi.".Làm người yêu với nhau thì phải tôn trọng nhau... Hỏi sự mong muốn của nhau kiểu như anh Pha thì tôi thấy ok đó. Nhưng cái việc mà tôi đùn đẩy, lảng tránh suốt, tôi cũng thấy rằng không phải điều mà người yêu nên làm. Tôi cũng là một đứa con trai, sao tôi lại không hiểu anh Pha cảm thấy thế nào chứ?.Bởi vì tôi cũng không khác gì anh ấy hết..Lúc anh Pha nói muốn làm cái gì đó hơn việc ôm và hôn, đôi khi tôi cũng nghĩ... không đúng... tất cả mọi lần tôi đều nghĩ rằng tại sao không có gì hơn thế vậy nhỉ...Nhưng không nói với anh Pha được. Mắc công hắn hư thân...."Suy nghĩ lâu quá vậy.". Anh Pha làm vẻ mặt căng thẳng nhưng là sự căng thẳng khác kiểu lúc nãy. Tóm lại chuyện này đã làm cho anh Pha cảm thấy đỡ hơn rồi phải không? Có gọi là tốt không đây! "Thiệt, mất hết sự tự tin. Anh thủ lĩnh bác sĩ man rợ đó.""Sao hả? Định khoe bản thân có gì tốt sao?". Tôi hỏi vì thấy ghét."Mấy chuyện như vậy thì phải thử.""Thôi.". Tôi lắc đầu."Wayo!""Hử?""Không yêu Phana hả?"Cái tên này hắn gian dữ... "Không!"... Tôi trả lời gian hơn.."Ôiiiii, Yo đó.". Anh Pha di chuyển thân người từ đầu giường tới kéo tôi lên trên giường với anh ấy rồi bắt tôi nằm lên đùi anh ấy. "Đau còn hơn bị phun sơn lên nắp ca-pô nữa.""Hahaha". Tôi cười lớn..."Trả lời được chưa?""Còn chưa ngưng việc muốn biết nữa hả?".Anh Pha lấy ngón tay bịt lỗ mũi của tôi, cả 2 lỗ luôn. Định giết nhau hả? "Trả lời, không thì chết!"��Định giết nhau hả?" Tôi vùng vẫy. Anh Pha cười trước khi lấy tay ra. Giỡn như con nít vậy.."Nếu như muốn trả lời khi nào ấy hả... Không biết nữa...". Tôi nói trong khi anh Pha tập trung nghe "Tại vì đọc pantip cũng nhiều, nghe Club Friday cũng nhiều. Thế nên Yo...""Đó là cái gì vậy?""Hử?""Cái mà em nói. Pantip là diễn đàn đúng không? Rồi Friday cái gì đó?"(Pantip: Diễn đàn lớn ở Thái)(Club Friday: Một chương trình phát thanh cho khán giả gọi tới tâm sự và cho lời khuyên)Tôi nhìn anh Pha một cách không muốn tin. "Học bác sĩ hay sống trong sọ dừa vậy nè?"."Thì đôi khi phải đọc sách tới nỗi không thấy được mặt trăng, mặt trời luôn.". Anh Pha biện minh. "Mà nó là cái gì đó hơi kịch tính chút, phải không? Cái mà người ta gọi tới khóc cho DJ nghe?"."Đại khái là vậy đó.". Thì ra là biết mà không nhớ tên. Anh Pha đúng là anh Pha mà. "Đời thật đúng là còn hơn cả tiểu thuyết.". Bởi vì hồi lúc mơ mộng và tưởng tượng đơn phương chuyện anh Pha, tôi có cơ hội được xem những chuyện con trai yêu con trai kịch tính làm rơi nước mắt khá là nhiều.."Rồi nó liên quan tới cuộc sống của anh và Yo chỗ nào?""Liên quan chứ.". Tôi nói. Anh Pha để cho tôi nằm trên đùi, tập trung cao độ lắng nghe. "Kiểu như tụi mình thì quen nhau khó được dài lâu lắm. Con trai với con trai, đào hoa với đào hoa. Anh Pha hiểu điều mà Yo muốn truyền đạt không?"

Anh Pha lắc đầu nhanh chóng, nên tôi phải giải thích lần nữa."Nhiều cặp mà Yo thấy, dễ dàng chia tay nhau bởi vì dễ dàng quan hệ với nhau, dễ dàng đổi người yêu, dễ dàng đeo đuổi nhau. Hơn nữa, thế giới thời đại bây giờ cái gì cũng dễ dàng hết. Nói yêu nhau mặc dù chưa từng thấy mặt nhau cũng có nữa.""...Nghiêm túc nhỉ.". Anh Pha cười cười chọc ghẹo."Nó liên quan tới tụi mình chỗ nào à, thì ở chỗ Yo đây...". Tôi xị mặt, trước khi thở một hơi dài dằng dặc. "...Sợ anh Pha có được Yo rồi sẽ bỏ Yo mà đi.""Hả? Hahahaha!"."Cười cái gì?". Tôi mất đi sự tự tin. Bỏ công kiếm lý do thật một nửa để chém tới cỡ này rồi, còn ở đó mà cười."Hài hước quá.""Hài chỗ nào? Người ta nghiêm túc đó.""Như vậy có nghĩa là em nghiêm túc với anh chứ gì.". Anh Pha lấy ngón tay quẹt má tôi. "Tới nỗi suy nghĩ thành mạch chuyện như vậy, gom vào chuyện của người khác nữa chứ. Sáng tác tiểu thuyết được luôn rồi đó.""Anh Pha! Không có giỡn đâu đó. Vào xem mấy clip MV ca nhạc gì đó đi. Nỗi buồn khi chia tay nhau không phải chuyện hài hước đâu.""Bình tĩnh, bình tĩnh... Ai nói với em là có được nhau rồi sẽ chia tay nhau vậy? Ít nhất có mình anh là không chia tay.".Tôi thấy vui khi được nghe thấy điều này.."Người có suy nghĩ như vậy chỉ toàn là người muốn chia tay sau khi quan hệ. Người đó là Yo đúng không!".Thằng cha Pha cúi mặt xuống, định lấy miệng cắn mũi tôi.."Khùng hả?". Ném phân lại ngang xương luôn chứ. "Nghĩ sao vậy!"(Ném phân = đùn đẩy rắc rối, vấn đề cho người khác)"Yo mới như vậy đó, nghĩ sao vậy?". Anh Pha ngẩng mặt lên khỏi mặt tôi. "Xem anh là tụi trăng hoa, quan hệ không từ một ai hoài. Anh cũng sợ AIDS đó, được học mà.""Thì cũng từng như vậy mà...". Tôi từ từ nói."Thỉnh thoảng cũng có... Nhưng là lúc sau khi đi chơi... Hey, bây giờ ngưng rồi. Không còn, không bao giờ, không còn nữa, thiệt, thề." Anh ấy nhanh chóng biện minh khi tôi bắt đầu nheo mắt nhỏ lại dần dần. "Vụ trăng hoa đó ngưng rồi. Anh đi theo canh gác, đi theo ngó chừng tới như vậy, còn không biết rằng anh yêu anh mê tới mức nào hả?" .Mặt tôi nóng liền luôn...."Đừng có lo lắng mà...""Không biết đâu.". Cảm thấy giống như cầm được lá bài lợi thế hơn. "Yo không dễ dàng chịu.""Kìa...""Có được dễ mắc công lại nói Yo dễ dãi."."Tin anh đi. Anh thấy bây giờ là khó rồi đây.". Anh Pha làm vẻ mặt xìu xuống cùng lúc lấy tay xoa xoa trán..Chắc là vẫn chưa biết rằng bản thân tôi cũng phải nhịn...."Tóm lại là khi nào chịu... anh Pha sẽ tự biết thôi.". Tôi nhắm mắt nhắm mũi nói."Làm sao biết được?""Thì...""Hử? Làm sao? Làm sao?". Tên (sói) Pha thèm khát nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời.(Tên của Phana có nghĩa là rừng. Nên có thể hiểu là sói rừng)"Tự Yo sẽ bắt đầu.".*Cốc*! Anh Pha gõ đầu tôi ngay lập tức.."Ôi, đau đó!""Ngay cả hôn còn ngại ngại, mắc cỡ. Vậy mà nói 'bắt đầu', 'bắt đầu'. Hahaha."."Thì... ôi! Người ta cũng biết cách mà. Thằng Ming hay đem clip tới cho xem...""Nam nữ hả?""Chắc rồi. Thích ngực đó, thích ngực.". Tôi và anh Pha đang tranh cãi cái gì vậy trời."Tưởng đâu thích anh chứ.". Anh Pha buông người xuống nằm và sau đó làm việc mà tôi không ngờ tới..Anh ấy kéo tôi cưỡi lên người anh ấy luôn. Tôi ngồi đè người anh Pha trong khi anh Pha nằm nhìn tôi cười cười ở phía dưới. Thấy bực chính mình vì không có mạnh cho lắm. Yếu đuối bị kéo theo điều mà anh ấy ép buộc tới như vậy.."Đâu thử xem. Làm mẫu cho xem chút đi, một chút xíu thôi.".Khỉ thì có... ai đời mà...."Thôi.". Tôi định ra khỏi nhưng anh Pha giữ người tôi lại."Thấy chưa? Thì ra là không biết làm."."Biết làm!""Chắc chắn?""Ch... Chắc!".Nói thẳng luôn nhé...Tao không biết làm đâuuuuuu!."Rồi, làm... cho làm thoải mái. Mời em 'tàn phá' anh thoải mái hết mình.". Khi thấy tôi không ngồi dậy đi đâu, thằng cha Pha lấy 2 tay đệm dưới cổ mình cùng với nhắm mắt chờ tôi..Chết rồi, phân đầy vào mặt tao luôn... Tôi cắn môi mình rồi nhìn người đẹp trai nhất trong lòng tôi đang nằm phía dưới. Khi chúng tôi không nói chuyện với nhau, xung quanh chúng tôi yên lặng lắm. Chỉ có tiếng của máy lạnh và ánh sáng từ bóng đèn màu cam cạnh đầu giường mà tôi mở để đọc tài liệu thôi.."L... Làm mẫu hả, chắc không?". Tôi từ t��� hỏi mà không tự tin bao nhiêu hết."Hơn làm mẫu cũng được. Bao cao su ở trong bóp tiền. Nhưng mà...". Anh Pha mở một bên mắt ra. "...cái đó dành cho anh nhé."Ờ... Biết rồi rằng người ta phải làm thụ cho... Tên khùng!"Kh... Không có nhiều hơn vậy đâu!".Sau khi nghe tiếng tôi la lối lần nữa thì anh Pha nhắm mắt lại. Tim tôi đập mạnh thình thịch, hồi hộp còn hơn hồi hộp chờ kết quả nhập học. Thiệt không nên nói như vậy với anh ấy mà, không nên kiếm chuyện chém cho hắn tiếp nối, kéo dài tới như vậy. Đây rõ ràng là sai lầm của tôi. Và tôi sẽ phải sửa sai điều đó bằng cách thể hiện cho anh Pha thấy rằng tôi biết cách bắt đầu!.Từ điểm đó... sao lại có thể đến được điểm này chứ? Không hiểu!.Tôi nói luôn rằng tôi run. Người tôi run hết cả lên. Lúc tôi từ từ cúi mặt xuống tiến tới anh Pha, người tôi cứ lẩy bẩy sao sao ấy. Vừa không dám vừa sợ mọi thứ. Nếu anh Pha mở mắt ra lúc này thì... anh ấy nhất định biết được sự thật rằng tôi là gà mờ, không biết làm gì, không hề giống như tôi đã khoác lác chút nào.Nhưng anh ấy không mở mắt. Anh ấy biết đó bởi vì tự nhiên anh ấy lật người lại, cho tôi nằm xuống và anh ấy cưỡi lên người tôi luôn. Bộ dạng và vẻ mặt thể hiện được sự thành thạo hết mình và điều đó làm cho tim tôi đập mạnh hơn nữa.."Anh làm giùm thì hơn... Nhiệm vụ của anh mà.".Nói xong anh Pha cúi mặt xuống đặt nụ hôn lên môi tôi. Và hơn thế nữa, anh ấy đưa cái lưỡi mềm mại vào trong khoang miệng của tôi. Và nó trở nên hơn mức bình thường, nó cuốn hút và hút đi biết bao nhiêu sức lực khỏi người tôi.Từ miệng... lây sang m��, cổ họng, vành tai, sau vành tai... Thằng cha Pha thành thạo lắm, biết nhịp độ, biết dùng lưỡi, biết hết mọi thứ làm cho người như tôi cảm thấy thoải mái...Tôi vặn vẹo người theo sự tiếp xúc một cách vô phương chống đỡ. Tiếng rên lúc anh ấy hôn vang lên mà tôi không hề nhận ra.Và nó cũng kết thúc như mọi lần... Anh Pha rời ra, kiềm chế lòng mình kịp lúc và tôi ở phía dưới lại muốn cho anh Pha làm tiếp..... Kẹt hứng... giữa chừng..Anh Pha lùi ra khỏi người tôi, đem thân mình đang cưỡi lên tôi sang ngồi bên cạnh và bắt đầu gài nút cho tôi. Chết mẹ rồi... hắn cởi tới nút cuối cùng từ hồi nào vậy? Lẹ lắm! Không cảm thấy gì luôn!."Anh Pha!""Hửm?"Có đang giận không vậy?""Giận cái gì chứ?". Khuôn mặt nhìn trở nên cứng nhắc làm cho tôi phải hỏi."Thì chuyện...". Trong lòng tôi la hét om sòm kêu anh ấy làm tiếp nữa kìa, nhưng mà..."Hử? Sao lại giận?". Anh Pha nói cho tôi yên lòng. "Chúng ta vẫn chưa bàn với nhau việc sẽ làm và...". Anh Pha nhìn tôi mỉm cười. "...Yo cũng không phải là người bắt đầu."Tôi mỉm cười với anh Pha một chút. Anh ấy xoa đầu tôi trước khi đi lấy đồ của mình được đặt ở trên bàn 'Bộ sưu tập của Phana'."Sắp về rồi hả?""Ừm, khuya rồi.".Tôi nhìn theo, cảm thấy là lạ trong lòng, cả chuyện kẹt hứng lúc nãy và chuyện sắc mặt của anh Pha nữa. Tôi biết rằng anh ấy không giận tôi nhưng cái mà tôi sợ... là...Sợ làm cho anh ấy đợi quá lâu.Chỉ là ngủ với nhau thôi tại sao tôi phải hồi hộp tới như vậy chứ!..Lúc anh Pha đang chuẩn bị xoay núm vặn cửa, tôi kêu lên gọi anh ấy lớn tiếng. "Anh Pha!""Hửm?". Anh ấy quay qua phía tôi."Đợi thêm một chút nhé...""...""Không lâu đâu.".Anh Pha lặng đi một lúc, trước khi gật đầu... và cười tươi với tôi.."Anh biết rằng không lâu... bởi vì anh biết rằng Yo nhỏ nó cũng đang chán vì anh ngừng lại.".Tao thiệt không nên nói mà....Nhưng mà thôi kệ đi... Cái mà tôi quan tâm không phải Yo nhỏ, mà là cảm giác của anh Pha..Mẹ nó, đúng quan tâm! Quan tâm lắm! Quan tâm cực kỳ!.Không thì đã không dậy khỏi giường, tới kéo anh ấy xuống ngồi trên giường lần nữa rồi ôm quanh cổ làm nũng đâu.."Thiệt mà...""Tới rồi... tư thế chết người.". Anh Pha lầm bầm. "...Ừ""Thiệt mà, thiệt mà."."Biết rồi...". Anh Pha mím môi rồi đem môi chạm nhẹ và môi tôi, lùi ra rồi chạm, lùi ra rồi chạm.."Đợi nổi không đó?""Nổi chứ."."Không chán nhé.""Không chán."."Không tin.""Không chánnnn!". Anh Pha ôm lại eo tôi, trước khi khiêng cả người đặt tôi lên giường nhẹ nhàng. Người tôi nhẹ tới như vậy hả? "Ngủ được rồi... đồ làm nũng!".."Đừng đi có người khác trước đó...". Tôi nói câu kết lúc anh Pha bước đi định xoay núm vặn cửa lần nữa."Không có đâu.""..."...."Chỉ có đôi bàn tay của chính mình và người vợ tên Yo. Chỉ vậy thôi..."

Chap này theo lời kể của Beam.Bấy lâu nay tôi luôn nghĩ rằng tôi thích con gái.Và tôi bắt đầu lưỡng lự lúc tôi bắt đầu cảm thấy thích khi có người bạn thân như thằng Kit.Và tôi càng lưỡng lự hơn nữa khi tôi để cho thằng Forth nó đè một cách dễ dàng!Thật ra tôi bắt đầu lưỡng lự một cách nghiêm trọng bởi vì thằng Forth đó. Lúc đó tôi say, đúng say luôn. Và thằng Forth nó cũng đẹp trai đẳng cấp thần thánh, nếu như không có thằng Pha dự thi cùng, tôi nghĩ đây chính là nam khôi trường rồi đó. Nhưng mà tôi chịu cho nó bởi vì nó đẹp trai, chỉ vậy thôi à?.Hay là tôi đã có ý với nó sẵn rồi?.Khùng quá... Nếu như có ý thì tôi có ý với thằng Kit bạn tôi không phải đúng hơn sao? Cái gì thế này! Tôi lấy tay nắm lấy đầu mình như điên cuồng. Từ lúc trải qua đêm lạ lùng đó, cảm xúc của tôi nó chỉ có bực bội, bực bội và bực bội.Tôi bối rối, bởi vì tôi và thằng Forth đã... với nhau rồi. Và điều tệ hơn thế nữa, tôi không đem nó ra khỏi đầu tôi được gì hết.Thành ra tôi để ý chuyện của nó nhiều hơn luôn rồi chứ. Mặc dù tôi cố gắng không nghĩ, không thể hiện ra, không thèm quan tâm nhưng mỗi lần tôi lái xe qua khoa Kỹ thuật, tôi đều phải nhìn vào tìm kiếm cái người mặc đồ thực tập kỹ thuật màu xanh dương, mặt mũi đẹp trai nhất trong toàn thể năm 2.Tao bị điên, bị cái quái gì vậy nè? Mơ màng như mấy đứa ẻo lả hoài.Đôi khi việc nó cố gắng nói chuyện với tôi, nhưng tôi cứ từ chối nó liên tục nên có thể là nó mệt mỏi rồi. Thằng điên đó cố gắng rất nhiều trong việc tiến tới nói chuyện với tôi về chuyện này. Nó muốn chịu trách nhiệm điên khùng quái quỷ gì đó. Miệng tôi thì tuyên bố rêu rao rằng: không sao, tao không có tử cung để mang thai cho ai được. Mọi lần tôi thật sự đều nói với nó như vậy, nên có thể là nó đã nghĩ thông suốt rằng không cần quan tâm người như tôi cũng được, đêm đó đã trôi qua rồi thì chỉ cần để cho nó trôi qua như không có chuyện gì xảy ra hết.Nó biến mất khỏi mục lục cuộc sống của tôi... Có lẽ là 5 ngày rồi, từ ngày mà tôi, thằng Kit và thằng đẹp mã Pha đi gây quỹ ở phiên chợ đó..Rồi tại sao tôi lại cảm thấy sửng sốt như vậy?.Quên nó đi, quên nó. Trở lại sống cuộc sống bác sĩ man rợ thích rượu, say thuốc, chơi gái một cách điên cuồng gì đó của tôi như trước đi chứ (Trong băng bác sĩ man rợ, tôi playboy nhất rồi). Nhưng thực tế, ngay cả quán rượu ngồi thư giãn, mở nhạc không lớn, tôi còn không muốn bước vào nữa mà..Cứ ở đó mà lái xe đi ngang qua khoa Kỹ thuật hoài.Ờ, tao điên! Rất là điên khi chỉ có mình nó trong đầu từ ngày bị nó đè!"Chết tiệt!". Tại sao chuyện học tôi lại không nghiêm túc như vậy chứ (Xin lỗi bệnh nhân của bác sĩ Beam trong tương lai nhé). Tôi ở trên xe như thường lệ. Bình thường sẽ có thằng Kit ngồi chung (bạn chí cốt của tôi mà). Nhưng mà hôm nay nó bị thằng Pha lôi đi rồi. Bởi vì thằng Pha bị Pring lôi đi kèm học ở một chỗ khác, thế nên thằng Kit phải đi cùng vì thằng Pha nói rằng đi làm 'gậy canh chó' giùm nó. Nó giữ mình cho em Yo đúng dữ, nam chính cực kỳ.(Gậy canh chó: Chỉ việc dùng ai đó hoặc vật gì đó để ngăn người khác tiếp cận)*Rítttt*Tôi thắng xe lại một cách độ ngột khi chiếc xe môtô phía trước nó chạy cắt ngang qua. Thằng chết tiệt! Người ta đang bực bội sẵn rồi. Tôi suýt nữa đã mở kính xe ra rồi hét lên chửi cha chửi mẹ nó. Nhưng khi thấy người mặc áo thực tập kỹ thuật là người lái cộng với làn da trắng phản xạ lại ánh nắng buổi chiều... Chỉ bấy nhiêu thôi tôi đã phải khựng lại..Sao mày nói sẽ chịu trách nhiệm tao mà? Thế thì tại sao mày lại lạng lách ở chỗ này hả!.Suy nghĩ một cách chán chường (Rõ ràng là bản thân tự mình đuổi người ta) rồi lái xe tiếp. Thằng Forth lái xe môtô ở phía trước có vẻ lái nhanh lắm. Không biết chó nhà nó sắp đẻ hay sao. Lái xe kiểu gì của mày vậy? Tại sao không chịu cẩn thận?Ơ hay, tôi lại tăng tốc lái theo nó nữa chứ. Để làm cái gì vậy?!Ra là nó tới khoa của nó. Khi nó đậu xe, nó nhanh chóng chạy vào trong tòa nhà. Bộ dạng hốt hoảng, ngạc nhiên và gấp gáp lắm, giống như có chuyện không hay xảy ra hay sao ấy.Giờ sao đây? Bắt đầu cảm giác muốn nhiều chuyện rồi. Có xảy ra chuyện gì không ta? Tôi cảm thấy được rằng tôi đang do dự. Nhưng khi tỉnh táo lại, tôi đã bước xuống xe rồi. Cái gì đã ra lệnh cho tôi làm như vậy?Hên là tôi thường hay tới tòa nhà khoa Kỹ thuật (Hôm đó cũng đưa gái về rồi gặp thằng Forth và sau đó 'tính tính tang tang' với nhau đó), làm cho tôi cũng khá là biết đường. Bước đi không lâu đã tìm thấy được thằng Forth nó gấp rút bởi vì cái gì..Thằng khỉ... Mày đánh nhau phía dưới tòa nhà luôn hả!.Tôi khựng lại. Dù cho tôi playboy tới cỡ nào, nhưng chuyện đánh nhau tôi xin bye. Tôi không để cho người khác làm tổn thương tôi và tôi cũng không muốn làm tổn thương người khác. Khung cảnh trước mặt đúng giống tụi thợ máy đánh nhau. Một bên áo thực tập màu xanh dương, còn một bên là áo thực tập màu khác mà tôi không biết là của khoa nào.Rồi tôi nên làm cái quái gì đây? Nó hỗn loạn và lộn xộn cực kỳ. Hơn nữa còn có thể gọi là đỉnh điểm của sự thiệt hại thảm thương..Trong khi tôi đang lúng túng rằng tôi nên chạy vào giúp hay là nên chạy trốn khỏi sự việc trước mặt...Đúng lúc đó thằng Forth nhìn thấy tôi... Mặt nó máu chảy nhiều lắm, không biết là máu của nó hay là máu của đối thủ.Ngầu chỗ nào chứ, hỏi thiệt đó? Đánh nhau như vậy...."Beam!". Thằng Forth lầm bầm tên tôi..Và điều đó làm cho kẻ địch của nó thấy tôi và nghĩ rằng tôi cũng là đồng bọn khoa Kỹ thuật (Mặt tao giống dân khoa Kỹ thuật tới cỡ đó?). Khi nó rảnh tay rảnh chân, nó chọn tôi làm mục tiêu luôn chứ.Xui rồi, tao chỉ định tới làm quần chúng thôi mà.."Chết mẹ rồi!"Tôi thốt lên khi kẻ địch (đã được xác thực xong xuôi rồi) bước tới chỗ tôi. Và ngay khi nó giơ nấm đấm lên....Tôi đạp nó chứ sao - -"Khi nó ngã xuống, người có vẻ sốc nhất có lẽ là thằng Forth."Tự lo cho bản thân được nhỉ.". Forth nhìn tôi một cách ngạc nhiên.Cái chết tiệt gì vậy chứ! Chuyện của tôi cũng chả phải. Tôi vẫn đứng yên cho tới khi kẻ địch thứ 2 xông tới và rồi 3, và rồi 4... Hey! Tôi trở thành đội xanh của khoa Kỹ thuật rồi à?Tôi cũng không có tài giỏi tới mức lần nào cũng né mấy cú đá và cú đấm được đâu. Tôi cũng phải bị một chút gì đó chứ. Nhưng xem như là ít bởi vì lúc tôi bị, lần nào thằng Forth cũng quay qua xử lý cái người tới xử lý tôi. Tôi không có cảm thấy đau tới mức đáng lý tôi phải bị. Nhưng cũng thắc mắc rằng khi nào nó mới kết thúc đây.Cho tới khi tiếng còi vang lên... Cuộc chiến vùng Vịnh (?) mới tan rã, nhanh còn hơn lúc đánh nhau nữa kìa. Và lúc tôi không biết nên đi đâu, thằng Forth nó chạy tới kéo tay tôi để chạy trốn.****************************************Ôi! Từ lúc sinh ra, tới giờ mới có trải nghiệm như vậy. Tại vì thằng thủ lĩnh của băng và người đó là thằng Pha, kẻ địch của nó ít lắm từ hồi học trung học. Hay nếu như có thì nó đã xử lý cho gục xuống và tôi không cần phải ra sức chút nào. Thì nó chơi bóng rổ thôi còn chưa đủ, còn có Taekwondo, Judo, tập tới nỗi lên đai đen. Bởi vì vậy chỉ cần có một mình thằng Pha thôi, tôi và thằng Kit đã khỏe re rồi, không cần phải ra sức gì hết.."Sao tới được đây vậy?". Forth hỏi tôi mặc dù còn đang chạy với nhau.

"Qua đây!". Tôi nói cùng lúc bấm chìa khóa lớn tiếng để cho xe tôi có thể mở cửa được. Tôi và Forth vào trốn trong đó. Tôi nhanh chóng khởi động xe để chạy trốn khỏi sự đuổi bắt của cả đám người thi hành công vụ của trường ngay lập tức (Tuyệt đối không thể để bị cái gì hết. Cho tới khi thi đậu, cho tới khi học qua được năm nhất đã suýt khóc biết bao nhiêu lần rồi. Không thể để bị gì được.)"Chiếc này là xe của mày... ơ... xe của Beam hả?". Thằng Forth nhìn một cách ngạc nhiên."Ờ, sao vậy?""Nhớ xe Beam đó, nhưng không nhớ biển số xe. Cứ tưởng không phải, bởi vì lái đúng rùa nên lái xe lách qua luôn.".Thằng con trâu... Tôi nhìn nó một cách không hài lòng cho lắm.."Chắc là thoát rồi.". Forth nhìn xung quanh rồi nói với tôi. "Rồi trả lời được chưa rằng sao tới được đây vậy? Lái xe theo hả?". Forth nhìn tôi với ánh mắt chọc ghẹo. Mặc dù có chút máu trên mặt nó nhưng nó vẫn đẹp trai..."Tao... không có.""Ừm, vậy hả?". Ai mà tin tôi được chứ."Mặt mày máu đầy luôn.". Tôi nói."Một số đứa tụi nó dùng knuckle."(Vật dùng để đeo vào tay khi tấn công, tăng sát thương nắm đấm)"Chết tiệt!". Tôi kêu thất thanh. "Có kẻ thù nữa hả? Chưa từng biết."

"Không có đâu. Người ta gọi là vì danh dự của khoa. Đàn em bị, đàn anh bị, bạn bè bị thì mình cũng phải bị.".Tao thật sự chịu thua logic của tụi khoa Kỹ thuật... Tôi đảo mắt lên trên trước khi lái xe tiếp tục. Mà tôi lái đi đâu vậy nè?."Beam... có đau ở đâu không?""Không.". Tôi trả lời. Mặc dù áo sinh viên hơi bị bẩn một chút bởi vì vết giày của ai đó, nhưng cũng không tới nỗi bị vết thương lớn hay sâu gì. Chỉ bị vết bầm tím thôi... không chắc nữa..."Chắc không đó?""Chắc.". Khi bầu không khí bắt đầu im lặng, tôi tằng hắng trước khi nói. "Kh��ng cần nói chuyện nhã nhặn, lịch sự với tao đâu. Nói chuyện với tao như trước cũng được. Tao vẫn nói với mày như trước mà.". Dù cho tôi và nó trở thành bạn cùng bàn rượu không giống như trước đi chăng nữa..Trải qua đêm gì đó với nhau như vậy, 100 trên 100 nhất định đều không như trước. Chỉ có tệ hơn hoặc tốt hơn thôi...."Sao được?". Forth nói giống như không thèm để ý chuyện gì. "Không giống như trước chính là không giống như trước. Nói rồi mà...""Nói cái gì?". Tôi xiết chặt vô lăng hơn trước..."Nói rồi rằng sẽ đeo đuổi."*Rít*Tôi thắng lại chỉ một chút nhưng đầu suýt đâm xuống... Thằng Forth bị va trúng đầu một cái.."Hết hồn dữ dội tới như vậy luôn?". Nó xoa đầu. Bởi vì tôi nên nó phải bị đau thêm nhỉ."Không có... Chỉ là không tin lời nói giỡn chơi của mày thôi.". Tôi cố gắng giải quyết tình thế.."Giỡn chơi gì chứ? Đeo bám tới như vậy gọi là giỡn chơi? Sao nghĩ được như thế hay vậy?"."Ơ, thằng quần!". Tôi la lối. "Tao có quyền muốn nghĩ gì thì nghĩ. Có thể mày chỉ đeo bám vì thấy có lỗi thôi, chứ không phải đeo bám vì tán tỉnh tao."....Tại sao tôi phải thì thào nhỏ dần và cảm thấy là lạ trong tim nữa? Giống như trái tim bị co thắt mạnh sao sao ấy.Tôi đau lòng vì lời nói của bản thân sao?Giống như nhấn mạnh một sự thật nào đó rằng cái mà nó cảm giác với tôi, chỉ là cảm giác tốt xấu đúng sai theo bản tính của người như thằng Forth thôi...."Không!"..Thằng Forth làm tôi giật mình, quên nhìn đường nhưng cũng quay qua nhìn mặt nó.."Lúc đầu cũng nghĩ rằng đúng như vậy, chỉ là cảm thấy có lỗi thôi, làm sai nên muốn chịu trách nhiệm. Nhưng mà...". Thằng Forth quay qua nhìn ra ngoài cửa sổ...."Beam làm cho Forth mê đắm Beam rồi...".Tôi đổi quay sang nhìn đường, nhưng con đường trong mắt của tôi lúc này cảm giác giống như không phải con đường nữa rồi. Không nhìn thấy cái gì hết, bởi vì câu nói của thằng Forth.."Beam kẹt lại ở trong đây, không hề đi đâu hết...". Nó chỉ vào đầu của chính mình...Nếu như cảm giác giống với tôi tới như vậy... "Nói vậy là tao giỏi 'chuyện đó'?". Tôi nói cho hài hước, sau đó nghĩ lại thiệt không nên nói mà. Mất hết dáng vẻ đàn ông. Từ việc đè người ta, giờ lại trở thành người ta tới đè mình luôn chứ. Muốn điên!."Hừ". Forth bật cười mà không nhìn mặt tôi. "Chắc là vậy.".Xảy ra sự im lặng bên trong xe. Tôi thở dài nhè nhẹ cùng với lái xe liên t��c như vậy. Cho tới khi ra khỏi trường, đi xa lắm rồi, tôi mới đậu xe và nói với thằng Forth.."Lát quay lại nhé.". Tôi nói với nó."Đi đâu?". Forth hỏi ngay."Lát quay lại."..Tôi đi mua dụng cụ sơ cứu vết thương từ tiệm thuốc quanh đó và ném hết tất cả lên đùi thằng Forth sau khi tôi lên xe..Nó nhìn một cách khó hiểu. "Mua cho hả?""Không phải. Sau này đòi lại tiền mày.". Tôi nói giỡn đó."Hey, dễ thương ghê.".Nổi da gà... Bình thường chỉ toàn người khen tôi đẹp trai, ngầu... Nhưng thằng Forth lại khen tôi dễ thương.Thế mà tao lại cảm thấy tự hào nữa chứ!."Máu của mày nhỏ lên xe tao rồi kìa.". Tôi nói, lấy miếng vải dùng để lau vết thương từ trong bịch ra rồi đưa cho nó. "Lau đi, nhìn lâu thấy ớn lạnh.""Forth cũng đau tay nè, nâng tay lên không nổi cho lắm.". Thằng Forth nâng tay cho tôi xem. Hey, tại sao nhìn nó có vẻ yếu sức như vậy chứ?

"Gãy hả! Hay là nứt! Thằng quần, tại sao không nói sớm để còn đưa đi bệnh viện!". Tôi hét vang trước khi chuẩn lái xe đi tới bệnh viện gần đó ngay lập tức."Đi làm gì chứ? Bác sĩ cũng ở đây rồi."Tôi khựng lại. "Tao biết làm cái quái gì chứ. Mới năm 2 thôi.""Lau giùm chút đi.""Hả?""Lau, lau, lau.".Cha già mày chết... Tôi lắc đầu một cách mạnh mẽ. Dù thế nào đi nữa chắc chắn tôi cũng không làm. Nói thật nhé, tôi nhìn mặt nó không quá được 5 giây nữa là. Khi tôi nhìn lâu thì phải nhìn sang hướng khác. Đây là cái mà người ta gọi là không nhìn mặt nhau nổi nhỉ (Hoặc là xấu hổ chuyện đêm đó tới nỗi không dám nhìn).."Đau thiệt đó.". Nó nhắc lại nên tôi phải đảo mắt lên trời rồi giành lấy miếng vải trong tay nó..Khi nhìn mặt thằng Forth, tôi phải cố gắng dữ dội trong việc tập trung khu vực máu chảy, chứ không phải đôi mắt sắc sảo của nó đang nhìn chằm chằm về phía tôi. Đôi mắt nó sắc lắm, cả tròng mắt, cả hình dáng mắt. Thêm cả hàm râu mờ mờ đó nữa...Mỗi lần nhìn đều nghĩ tới chuyện đêm đó. Tôi bị điên bị khùng gì vậy?."A!""Hey, xin lỗi.". Tôi kêu thất thanh ngay lập tức. Thằng Forth xoa vết thương của chính mình."Đau.". Nó kêu lên."Tại sao tín nhiệm tao để tao làm chứ?""Tin tưởng chứ sao."..Tin tưởng?Tin tưởng... Tôi lại nghĩ tới chuyện đêm đó nữa rồi...."Lạ nhỉ? Có cần phải đi gặp bác sĩ để bác sĩ khám tâm thần không?". Forth nói khi tôi làm vẻ mặt kỳ cục."Mày điên hả?""Có vẻ như Beam mới là người sắp điên.""Bởi vì ai hả?". Tôi la lối."Đêm đó Beam mời gọi trước mà.""...". Khựng lại luôn."Ơ, xin lỗi! Không nói nữa.".Tôi thở dài, lại cảm thấy chán nản lần nữa. Không phải chán bởi vì thằng Forth đâu, mà là chán bởi vì chính bản thân trở nên lạ lùng, không còn là chính bản thân mình nữa dù chỉ một chút.."Thật ra không muốn mất tích tận 4, 5 ngày đâu... Chỉ là sợ Beam thấy phiền.""...""Giờ vậy đi được không, Forth sẽ cứ lo việc đeo đuổi của Forth như vậy. Thích hay không thích thì tùy. Không muốn Beam khó xử hay ngột ngạt.""...""Forth lo.".Tôi lảng qua nhìn hướng khác. Dù cho có ánh đèn nhiều màu sắc trên con đường bên ngoài cửa kính, nhưng tôi lại cảm thấy tôi không nhìn thấy gì hết.."Thấy Beam làm vẻ mặt không vui thì lại cảm thấy có lỗi muốn chết.". Forth cứ nói liên tiếp. "Cái này là gì vậy?". Nó lấy ra chai thuốc mà tôi mua rồi hỏi."Tincture chứ gì.". Tôi phải quay qua trả lời nó."Chết tiệt!". Nó ném lại vào trong bịch."Sao vậy?""Nó rát.". Forth làm vẻ mặt e sợ."Phải dùng nó lên vết thương còn mới, khử trùng.""Thôi mà, thôi.". Và nó đã cột bịch lại xong xuôi, cứ như không cần phải xử lý chuyện này nữa."Mày phải sơ cứu vết thương đó.""Để sơ cứu sau cũng được.""Không được, phải làm ngay bây giờ.""Thôi, rát.""Forth!""...""Thằng khùng này.".Tôi giành bịch từ đùi của nó và mở ra, cùng với lấy thuốc và dụng cụ ra một cách nhanh chóng để sơ cứu cho nó.."Làm thiệt hả?". Forth vẫn làm bộ mặt e sợ không ngớt."Làm thiệt chứ, không thì không khỏi đó.""Chết tiệt, nó rát lắm.""Rồi lúc bị đấm không đau, không rát?"."Lúc đó chỉ nghĩ chuyện danh dự... với chuyện vợ từ đâu chui ra không biết."."Mày nói gì đó?""Không có gì.". Forth nói trước khi la lớn sau khi tôi chạm tới vết thương. "Aaaaaa!"****************************************Mặt nó lưu manh muốn chết mà lúc sơ cứu vết thương la inh ỏi, om sòm như con nít.Tôi nhìn về phía Forth rồi lắc đầu một cách chán chường. Đứa con nít đó đang ăn cơm với bộ dáng đói khát.Phải nói là nó cũng đẹp trai đó mặc dù có băng che vết thương ở trên mặt, theo phong cách lưu manh, mạnh bạo, có râu, xỏ lỗ tai, xăm mình (và tôi biết hết rằng hình xăm nào ở chỗ nào, chắc chết!). Nhưng làn da lại trắng bóc và có hàm răng trắng sạch như củ ấu nữa chứ.Đúng là xứng với danh hiệu Á quân 1 lúc nó dự thi Nam khôi năm tôi.."Sao lại nhìn chằm chằm vậy?". Nó ngẩng mặt lên, gặp phải lúc tôi đang nhìn nó. Tôi nhanh chóng quay qua hướng khác. "Rồi không ăn chút gì hả? Gọi đi.""Không, có hẹn rồi.". Tôi nói dối."Với ai? Kit hay là thằng Pha?".Tôi chớp mắt lia lịa nhìn mặt nó.."Ok, biết là không có quyền hỏi.". Nó làm vẻ mặt chán nản một chút nhưng chắc cũng không nghĩ gì nhiều, giống như buông thả để tôi được tự do. Giống như lúc nó nói rằng nó sẽ cứ lo việc đeo đuổi của nó như vậy trong khi tôi cứ là chính mình. .Nghiệp chướng... Tại sao tôi phải cảm thấy nhói nhói lúc nó làm vẻ mặt chán nản chứ?."Đỡ hơn rồi phải không? Đi không thấy đau phải không?""Thằng quần, qua tận mấy ngày rồi...""Không biết.". Nó cúi gầm mặt. "Tại vì để y nguyên như vậy, không gel, không bao... nên nghĩ rằng chắc là đau. Thấy có chảy máu nữa...��.Mày nói ra để làm cái gì hả...."Không sao nữa rồi.". Tôi nhanh chóng đổi chủ đề. "Ăn xong chưa, để chở về cho.""Nếu gấp quá thì về trước đi cũng được. Lát gọi điện cho bạn tới đón.".Nó nghĩ rằng tôi gấp gáp tới cuộc hẹn... Khuôn mặt nó không nghiêm trọng gì hết nhưng tôi thì nghiêm trọng đây, mặc dù rõ ràng tôi là người nói dối như vậy..Sĩ diện tôi cao lắm trong khi nó không hề sĩ diện dù chỉ một chút.."Không, để lát chở về.""Phải chở về tới khoa lận đó. Xe đậu ở đó.""Được, không thành vấn đề đâu.""Rồi người đang đợi không sao hả? Nhìn Beam có vẻ gấp gáp."."Cũng được, vậy tao đi đây.". Tôi đứng dậy và bỏ đi luôn. Thằng Forth có vẻ ngạc nhiên lắm... Cho tới khi... tôi quay lại chỗ nó lần nữa. "Sao mày? Đợi lâu không? Xin lỗi tao đang đợi một thằng chết tiệt ăn cơm.".Forth làm vẻ mặt không hiểu gì một chút trước khi cười lớn và làm vẻ mặt hiểu ra. "Ơ, vậy hả? Thằng chết tiệt đó chắc là đẹp trai lắm nhỉ!"."Thì vẫn ít hơn tao...""Forth nghĩ rằng không đâu.""Nói gì đó...""Không có gì ạ.". Forth nhanh chóng nói. "Tới rồi thì gọi gì đi, nhìn có vẻ đói.""Xin thực đơn giùm đi."Forth cười lộ răng. "Được, được. Chị ơi, cho xin thực đơn một chút.".Sĩ diện của tôi cũng chỉ có nhiêu đó thôi.... Đâu phải chỉ có mình nó quan tâm tôi hồi nào đâu...."Cái này ngon đó, ăn nhiều nhiều vào.""Tưởng đâu chỉ có mình tao gọi thôi chứ.""Thì gọi ra phòng hờ. Thấy Beam có vẻ đói thiệt mà. Ăn cái này nữa, cái này nữa, cái này nữa.""Chết tiệt, đầy đĩa rồi.""Bồi bổ mà.""Bồi bổ cái quái gì?""Hờ hờ.""Tại sao cứ thích cư xử giống như tao mang thai vậy!""Đâu phải đâu...""...""...Giống như vợ thì đúng hơn.""Vợ cha già mày!!!""Lớn tiếng.""Phải lớn, tao không chịu thua. Lần sau tao chắc chắn sẽ đè mày.".."Hai chúng ta sẽ có lần sau hả?""...""Được chứ. Nhưng phải là lúc cả hai không uống rượu nhé.""...Chết tiệt.""Beam nhất định sẽ phê lắm chắc luôn, phê hơn đêm đó nữa.""Ngưng nói đi.""Tự mình nói là lần sau sẽ đè mà."."Rồi chịu không?"."...Mắc gì mà chịu chứ!""Chết tiệt! Tao không chịu đâu! Tao không chịu!""Chắc là không kịp rồi...""Tao thật sự không chịu đâu đó.""Beam xong với Forth rồi.""Không cần nhắc lại.""Hờ hờ hờ.".."Một ngày nào đó... cứ chờ xem. Mày sẽ xong với tao chắc luôn.""Vậy có

nghĩa là 2 chúng ta thật sự sẽ có lần sau, phải không?"

"Không phải như vậy!!!""Hahahahaha!"

Next chapter