1 Đấng trọng sinh

Sau ba năm cô độc giữa bốn bức tường, thai nhi đã đủ lớn, Ly Ly nằm la hét quằn quại trên giường. Tiếc thay căn phòng eo hẹp không thấy mặt trời này cách âm quá tốt, chẳng ai bên ngoài có thể nghe thấy. Mà dẫu có nghe được đi chăng nữa, hiếm có ai đủ can đảm ra tay giúp đỡ.

Vài ngày trước có dấu hiệu chuyển dạ, nàng cũng muốn nhờ cậy ai đó nhưng khi nghĩ về sự an toàn của đứa con trong bụng, nàng lại quyết định âm thầm chịu đựng.

Ly Ly ngây thơ đâu biết được khi lâm bồn thì cơn đau này tương đương với việc gãy hai mươi cái xương sườn cùng lúc, cũng như một tí sơ sẩy liền có thể ảnh hưởng tới tính mạng của cả hai mẹ con.

Sinh linh nhỏ bé trong nàng không ngoan ngoãn chờ đợi được chào đời bằng con đường thông thường, nó thật hấp tấp. Bằng một thứ sức mạnh quái thai, đứa trẻ lạnh lùng xé toạc bụng mẹ để chui ra.

Thứ cảm giác này, một người phụ nữ yếu đuối như nàng há có thể chịu đựng nổi. Nàng rơi vào vô vọng rồi ngất đi khi còn chưa được thấy hình hài của thằng bé, chỉ kịp lóe lên một tia suy nghĩ:

"Hài nhi, mẹ không thể gượng được nữa, mẹ xin lỗi!"

Một luồng sát khí bỗng lan tỏa khắp Địa Ngục, đến những ngũ giai cũng phải rợn người.

Không lâu sau Ly Ly mơ hồ tỉnh lại, cơ thể nàng đã hoàn toàn kiệt sức. Nàng cố gắng điều tiết hơi thở, mơ hồ nghĩ ngợi: "Ta liệu có còn sống?"

Ly Ly từ từ mở mắt, nhìn thấy ánh sáng mờ ảo nhàm chán từ ngọn đèn ma thạch. Bản năng người mẹ trỗi dậy, nàng vội định thần lại, ngó đầu xuống thì phát hiện một đứa trẻ sơ sinh dễ thương đang nằm ngoan ngoãn ngậm chặt ti hăng say bú sữa.

Bụng của nàng đã liền lại, thay vào đó là những vệt hoa văn đen chạy dọc khắp cơ thể và cũng chẳng còn sót lại tí máu nào ngoại trừ mấy vết đã thấm đẫm trên ga giường.

Miệng đứa trẻ ngoài hôi mùi sữa ra còn thơm mùi máu.

Nàng dường như không kiềm được nỗi xúc động, giọt nước mắt của hạnh phúc sau bao năm cũng lăn dài trên gương mặt khả ái, nghẹn ngào thốt thành lời:

-Hài nhi, con cuối cùng cũng chào đời!

.

.

Cửu Giai Giới phân thành ba tiểu thế giới, gọi là tam giới, bao gồm Thượng Giới, Trung Giới và Hạ Giới.

Dù là nơi đâu thì cũng tồn tại những phàm thể mang sức mạnh phi thường, được gọi chung là tu chân giả.

Họ có ba hướng tu cơ bản cũng là ba phe thường xuyên cạnh tranh, kiềm hãm lực lượng lẫn nhau: tu tiên, tu ma và tu yêu.

Ở Thượng Giới, nơi mạnh nhất trong tam giới, có ba đại thế lực dẫn đầu: phe tu tiên có Đỉnh Thần Môn thiên uy, tu ma có Ma Sát Giáo xưng bá, còn tu yêu có Cổ Động Yêu ngự trị.

Ly Ly là đứa con gái đầu lòng của ma vương Đồ Long Thiên nắm quyền tối cao Ma Sát Giáo. Người mẹ quá cố của nàng là Ly Huyền, con gái rượu của Lạc Ma Sư, trưởng môn Ma La Cốc, cũng là một tông môn tu ma có tiếng ở Thượng giới.

Ngày mà Ly Ly được sinh ra cũng là ngày Ly Huyền rời khỏi trần thế, chính vì lẽ đó, phụ thân thường lạnh nhạt với nàng. Lại bởi vì tính cách lẫn sức mạnh của Ly Ly khác hẳn so với cha mẹ, mặc dù mang trong mình dòng máu của ma vương nhưng nàng lại nhân hậu và yếu đuối. Lúc cảnh giới thăng lên nhị giai, trong người nàng không xuất hiện vũ hồn, điều này bị coi là nỗi sỉ nhục của giáo phái tu ma mạnh nhất Thượng giới.

Nàng lại không ưa máu tanh, tránh dục vọng nên dù đã gần bốn mươi tuổi, nàng vẫn chưa thể thăng lên tam giai, trong khi đồng trang lứa với nàng đã đạt tới tứ giai.

Trên Thượng giới, ai ai cũng mĩ miều, nhan sắc của Ly Ly không ngoại lệ, thậm chí so ra còn hơn người khác một bậc. Nàng sở hữu một mái tóc xanh lam tuyệt đẹp được di truyền từ họ ngoại. Tuy nhiên chắc do nàng kén "ăn" nên thân hình có chút nhỏ nhắn, dù đã trưởng thành nhưng khéo chỉ cao bằng đứa trẻ mười bốn. Nếu bỏ qua tí "khuyết điểm" đó thì dung mạo của nàng cũng khiến bao kẻ say mê, nhưng vì từ bé sống cùng đệ nhất mỹ nhân Mộng Dao nên nàng không chẳng tự tin mấy về khía cạnh này.

Cuộc sống của nàng cũng không hẳn khó khăn, gian truân, ít nhất với tư cách con gái của Ma vương, không ai dám giở trò với nàng, chưa kể nàng còn có người ông ngoại hết mực cưng chiều.

Cứ nghĩ cuộc đời cứ thế bình thản trôi đi, nhưng nào ngờ, một ngày nọ một tin tức làm kinh động Thượng Giới, Ly Ly bất ngờ mang thai. Mặc dù nàng vẫn là xử nữ chưa hề vướng bụi trần nhưng trong bụng nàng lại tồn tại một sinh linh bé nhỏ.

Đối với kẻ tu ma khác thì đây có thể là điều bình thường, nhưng người được phong là "tiên nữ tu ma" như Ly Ly đây, ai cũng lấy làm lạ.

Nhiều kẻ trong ma tộc nhân cơ hội này muốn gạt bỏ đi cái gai trong mắt là nàng. Họ đã cùng nhau kiến nghị lên Ma vương ban lệnh trừng phạt.

Nàng nói chưa từng rung động tình duyên thì liệu có ai tin. Mộng Dao cô nương cố gắng đứng ra làm chứng cho sự trong trắng của Ly Ly bằng đặc kỹ của Hợp Hoan Tông nhưng cũng bị phớt lờ.

Cuối cùng, nàng bị kết tội, hình phạt là giam giữ ở Địa Ngục trong mười năm, không ai bên ngoài được phép thăm hỏi, giúp đỡ nàng ấy.

Nói đến Địa Ngục, đây là hầm ngục của Ma Sát Giáo, cũng là nơi sản xuất "dưỡng chất" nhiều nhất cho giới tu ma trên toàn cõi Thượng Giới. Tình dục, tra tấn, giết chóc man rợ đều diễn ra ở nơi này. Đối với tâm hồn thuần khiết của Ly Ly, đây đúng là địa ngục thực sự.

Nàng được xây một căn phòng riêng tách biệt, một mình ở đấy, không dám bước ra ngoài, nơm nớp lo sợ phải tận mắt chứng kiến những cảnh đẫm máu man rợ.

.

.

Vừa sinh ra thì thằng bé đã mang trong mình cỗ sức mạnh lên đến nhị giai, xuất hiện vũ hồn Hắc Long, sát khí ngụt trời. Nó sở hữu đôi mắt có đồng tử đỏ rực còn giác mạc và củng mạc màu đen sậm, đó là đôi mắt của tử thần, của ác quỷ.

Tuy nhiên, đối với Ly Ly, dù như nào thì đây vẫn là một đứa trẻ đáng yêu, nghe lời. Nó chính là thiên thần bé nhỏ của nàng.

Việc Ly Ly hạ sinh, những kẻ dưới Địa Ngục đều phát giác, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám táy máy. Có kẻ đã mau chóng bẩm báo lên trên giáo phái nhưng về phía đó vẫn chưa có động tĩnh gì.

Mặc dù đứa trẻ này là nguyên nhân khiến cuộc sống mấy năm nay của nàng biến thành địa ngục, nhưng nàng không hề trách móc hay ghét bỏ nó. Ngược lại nàng đã ngóng trông nó chào đời từng ngày, từng ngày một, mà tính ra nó cũng thuộc dạng lì lợm, trốn trong bụng mẹ tận ba năm.

Âu yếm hài nhi trong vòng tay, nàng cảm thấy mình đã sống lại lần hai, lần này báo hiệu một tương lai tràn đầy hạnh phúc.

Vì sinh ra đã mồ côi mẹ, không ai dạy Ly Ly thực hiện thiên chức như nào, nàng đành tự dựa vào bản năng cả ngày chỉ biết cho con bú, rồi chơi đùa, bồng bế đứa trẻ trong một căn phòng với tứ bề vây kín được vài phiến đá ma thạch chiếu ánh hồng quang u ám.

Cũng may rằng nàng từng được Mộng Dao cô nương nuôi dưỡng tận tình, nàng dùng những kiến thức đã học được truyền đạt lại cho nó.

Nàng tập cho đứa trẻ biết đi, biết nói, kể cho nó về những điều tốt đẹp mà nàng ấy đã gặp trong cuộc đời. Khoảng thời gian này đây, trong căn phòng ấy tràn ngập tiếng cười đùa của hai mẹ con.

Ba tháng tuổi, đứa trẻ đã chập chững bước đi, tháng thứ tư đã bập bẹ nói những từ đơn giản. Khi vừa tròn một tuổi, nó đã phát triển ngang với dáng vóc năm tuổi.

Thằng bé lớn nhanh như thổi, được nuôi dưỡng bởi sữa và cả máu của mẹ nó, bắt đầu xin xỏ được bước ra khỏi phòng giam chật hẹp ấy. Nhưng Ly Ly thừa biết rằng, phía sau đấy chỉ là địa ngục.

-Mẹ ơi, đằng sau cánh cửa là gì vậy mẹ?

Ly Ly ậm ừ qua loa, trong đầu rối bời, có lẽ nàng đã lỡ quên mất sẽ phải dạy cho con trai về sự tàn nhẫn, mặt trái của thế giới ngoài kia, thứ mà chính bản thân nàng cũng đã và đang cố trốn tránh.

Nàng cứ nghĩ sẽ cùng con trai sống ở trong căn phòng này hết kì hạn sáu năm nữa rồi hai mẹ con về Ma La Cốc sống an yên. Ai mà ngờ đâu đứa trẻ lớn nhanh quá, lại hay tò mò về mọi thứ xung quanh.

.

Ly Ly là một người ghét máu tanh, nhưng sau khi sinh đứa trẻ ra, nó liên tục đòi "ăn", nàng sợ không đủ dưỡng chất để nuôi nó. Nếu như không có một viên huyết tinh thể Tử Nguyệt cô nương dúi vào tay nàng khi nàng vừa vào Địa Ngục, khéo nàng còn chẳng thể tạm thời bình phục sau cơn thập tử nhất sinh kia.

Thế là mọi hôm khi con trai ngủ, nàng lặng lẽ đi ra ngoài, tới phòng khách để xin những cai ngục huyết tinh thể để hấp thụ, điều mà nàng chưa từng nghĩ sẽ phải làm trong đời.

Các cai ngục cũng không dám từ chối thỉnh cầu của nàng, bọn họ nhân cơ hội này hỏi thăm nàng về đứa nhỏ. Ly Ly biết nếu để lộ ra con trai mình bẩm sinh nhị giai thì chắc hẳn khoảng đời sau của nó sẽ bị ép phải bước lên con đường truy cầu quyền lực. Nàng muốn nó có thể tránh xa cái ác, sống vui vẻ bên nàng, đó là ước nguyện lớn nhất của nàng rồi.

Ly Ly giả vờ kể với cai ngục rằng bẩm sinh đứa trẻ cũng yếu đuối như nàng, chẳng hề có đặc điểm gì nổi trội. Nhưng đã bao giờ một đứa trẻ yếu đuối cần dưỡng khí nhiều như vậy đâu, các cai ngục trong lòng nảy sinh nhiều nghi hoặc. Lại thêm cái lần Ly Ly hạ sinh, căn phòng phát ra một nguồn sát khí khủng khiếp.

Mặc dù nhiều lần các cai ngục lén lút tiếp cận căn phòng bí ẩn đấy nhưng mãi vẫn không có thu hoạch thêm được gì.

.

Êm đềm thêm hai năm trôi qua, đứa trẻ giờ đây đã sở hữu vóc dáng ngang với độ tuổi mười lăm. Cũng không biết là may mắn hay xui xẻo, đứa trẻ nhiều lần đạt tới nhị giai sơ kỳ viên mãn, nhưng không thể nào đột phá lên trung kỳ, ma khí cốt lõi cứ tăng đến mức cực hạn rồi lại hạ xuống. Cũng nhờ vậy mà các cai ngục bên ngoài không xác định được năng lực của con trai Ly Ly.

Một ngày nọ, khi hai mẹ con đang ngồi vẽ vời nguệch ngoạc ra giấy thì đứa trẻ bỗng ngẩng đầu ngây ngô hỏi nàng:

-Mẹ ơi, con gọi là gì vậy?

Ly Ly bỡ ngỡ đáp:

-Hả, con là hài nhi ngoan ngoãn của mẹ chứ là gì?

Dường như đó chẳng phải điều thằng bé mong muốn được hồi âm, nó lắc đầu nói:

-Không phải, ý con, cái này được gọi là cái bàn, cái kia là cái ghế, cái này là giường, cái này là con hạc. Thế con gọi là gì?

Vừa nói, nó vừa chỉ vào từng sự vật trong phòng và cả bức tranh.

Nàng mỉm cười trả lời:

-Con tên là Ma Kim, còn mẹ tên là Ly Ly.

Nét mặt nó ngơ ngác:

-Tên?

Ly Ly ôn tồn giải thích:

-Tên là một cách chúng ta xưng hô với người khác, vì con là con của mẹ, nên con gọi ta là mẹ, nhưng với người khác, không sinh ra con, con xưng hô với họ bằng tên, mỗi người đều có một cái tên để phân biệt với người khác.

-Thế không có người nào tên là Ma Kim nữa hả mẹ?

-Ừm,... mẹ cũng không rõ, nhưng có một điều mẹ chắc chắn rằng, đây là Ma Kim duy nhất của cuộc đời mẹ.

-Thế còn cách xưng hô nào nữa không mẹ?

Cuộc trò chuyện hai mẹ con cứ thế tiếp nối cả buổi, đến khi Ma Kim gối đầu lên đùi của Ly Ly ngủ gục một cách ngon lành.

.

Ly Ly nhớ lại, trước cái ngày nàng mang thai, nàng đã có một giấc mộng đặc biệt nhất trong đời. Xung quanh là mây trắng, những cơn gió nhè nhẹ lướt qua nàng, khiến nàng có cảm giác không khác gì thế giới thật. Ở đấy, nàng gặp một thiếu nữ khỏa thân, tóc dài trắng, một vẻ đẹp vừa thuần khiết, vừa thần bí. Mặc dù cùng là thân phận nữ nhi, nàng lại như say mê, đắm chìm vào nhan sắc ấy. Trong lúc nàng còn mơ màng thì người ấy ra lệnh:

-Sau này, khi đứa trẻ hỏi tên của nó, hãy đặt cho nó cái tên Ma Kim, và khi ấy, hãy để cho nó làm bất cứ thứ gì nó muốn, đó sẽ là điều tốt nhất cho cả hai mẹ con.

Khi nàng vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn còn đang mãi ngắm dung nhan tuyệt trần kia, giai nhân ấy bất ngờ đặt lên đôi môi nàng một nụ hôn, đó cũng là lúc nàng chợt tỉnh giấc.

.

Quay trở lại với thực tại, thấy con trai đang ngủ say, Ly Ly lại lẳng lặng một mình đi ra ngoài như mọi khi để hấp thụ huyết tinh thể. Nhưng khi nàng vừa mở cửa, một giọng nói từ phía sau lưng khiến nàng giật mình:

-Mẹ cho Ma Kim theo với được không?

Next chapter